Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!

Chương 405




Chương 405:

 

Sau đó liền vang lên tiếng bước chân nhanh chóng rời đi của những người đó.

 

Trong lòng Dương Họa Y chợt hoảng lên: “Thuốc gì đấy?”

 

Người đàn ông cười một cách phóng đãng: “Một loại thuốc có thể khiến cô sung sướng đến tận mây xanh”

 

Sắc mặt của cô phút chốc trở nên trắng bệch.

 

Chuyện lần đó ngâm mình suốt một đêm trong bồn tắm ở quán bar cùng với Hạ Huy Thành vấn còn rõ mồn một trong đầu.

 

Hạ Huy Thành là người đàng hoàng nên mới ngâm nước lạnh cùng với cô chứ không làm ra những chuyện gì khác.

 

Người đàn ông trước mắtnày tuyệt đối không phải là hạng tốt lành gì. Nếu như cô thật sự bị chuốc thuốc kích dục thì hậu quả rất khó lường.

 

Đầu óc xoay chuyển ñhanh chóng; Dương Họa Y cố gắng nghĩ cách tự cứu lấy mình nhưng lại phát hiện ra chiêu có thể dùng được thì lúc nãy đã dùng mất rồi.

 

Không lâu sau, đàn em liền mang một cốc nước chạy nhào đến. Người đàn ông bóp lấy cảm của Dương Họa Y, đưa ly nước đến gần bên khóe môi của cô: “Uống đi, chẳng phải suốt cả ngày nay cô chẳng ăn uống gì rồi hay sao?”

 

Xem ra người đàn ông này đã đi theo cô suốt cả một ngày.

 

Sau khi ăn sáng xong rồi đi tìm Hạ Lan Châu, quả thật đến bây giờ Dương Họa Y chưa có một hạt cơm và giọt nước nào trong bụng.

 

Cô ngậm chặt miệng lại, không chịu há ra.

 

“Cô biết thức thời thì tự mình há miệng ra đi.

 

Nếu như cô không phối hợp thì tôi cũng không nhất thiết phải nhẹ tay nữa.” Người-đàn ông mất kiên nhẫn thúc giục.

 

Dương Họa Y chỉ có điên mới tự mình há miệng uống ly nước có pha lắn thuốc này.

 

Người đàn ông không còn sức kiên nhẫn, anh ta dùng sức bóp cằm của cô rồi chuốc hết ly nước vào trong miệng của cô.

 

Thấy Dương Họa Y muốn nhổ ra bên ngoài, anh ta dùng một tay túm lấy đầu tóc của cô để cô ngẩng đầu lên, ép cô nuốt hết xuống đến nỗi ho sặc sụa.

 

Người đàn ông tùy ý vứt ly nước sang một bên rồi phủi phủi tay, cười nham hiểm nói: “Uống nhanh một chút chẳng phải là được rồi hay sao, đỡ cho tôi phải tốn công sức làm việc này”

 

“Yên tâm, hiện giờ tôi sẽ không đụng vào cô đâu. Nếu như Nhan Từ Khuynh tới rồi đưa cô đi, hai người còn phải cảm ơn tôi đã tặng cho hai người một đêm xuân nữa đấy… chỉ là không biết… tới lúc đó Nhan Từ Khuynh có còn bò dậy từ dưới đất nổi để làm cho cô sung sướng được hay không thôi.”

 

“Đồ khốn! Rác rưởi!”

 

Cả khuôn mặt của Dương Họa Y đều bị ly nước làm cho ướt nhẹp hết cả, trông vô cùng đáng thương. Ý nghĩ bất chính của người đàn ông dấy lên: “Nếu như Nhan Từ Khuynh không thể đến trước khi thuốc phát tác, vậy thì người làm cho cô sung sướng sẽ đổi thành ông đây.”

 

Người đàn ông thay đổi giọng điệu, nói một cách quái gở: “Tôi đã nhân từ đến độ cho các người cơ hội rồi, có nằm bắt được hay không thì lại là chuyện của các người.”

 

Rõ ràng là uống thuốc đó xong thì toàn thân sẽ nóng bừng. Nhưng trước khi thuốc phát tác, Dương Họa Y lại cảm thấy toàn thân lạnh lẽo một cách mất kiểm soát.

 

Từ trong ra ngoài, từ tim cho đến đầu ngón tay đều toát nên cơn lạnh lo.

 

Lúc Nhan Từ Khuynh chạy đến sân thượng, Hạ Lan Châu đang lôi kéo Hạ Huy Thành về nhà nhưng Hạ Huy Thành không chịu.