Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!

Chương 445




Chương 445:

 

Anh không muốn đánh thức giấc ngủ ngon của Dương Họa Y nên đành phải nhờ y tá đắp một chiếc chăn mỏng lên người cô.

 

Anh rút tay ra và nằm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại ấy quan sát.

 

Dương Họa Y thấy lòng bàn tay mình hơi ngứa, mở mắt ra mới thấy đó là ngón tay anh đang nghịch ngợm.

 

Đôi mắt to tròn xinh đẹp chứa đầy ngạc nhiên vui vẻ: “Anh tỉnh rồi!”

 

“Ừm, tỉnh rồi”

 

“May quá, thật là may quá…” Nói xong cô lại bắt đầu rơi nước mắt.

 

Anh giơ tay lên lướt qua khóe mắt cô: ‘Anh vẫn chưa chết mà, em không được khóc thế này đâu.

 

Cô cố nhoẻn miệng cười: “Được, em không khóc”

 

Anh cũng cong môi hỏi: “Em bị dọa sợ rồi đúng không?”

 

“Đáng đời em” Cô hít hít, hờn dỗi nói.

 

Chỉ là cô không giở thói trẻ con mà cũng không hờn dỗi gì.

 

Sự hiền lành lương thiện cô tự cho là đúng ấy khiến anh bị thương, cô thà rằng người bị thương đó là mình.:; Nhan Từ Khuynh đang năm ở phòng bệnh VỊP.

 

Căn phòng được trang trí như phòng khách sạn, nơi đây có đầy đủ tất cả mọi thứ và giường bệnh cũng khá là rộng rãi.

 

Anh nhấc góc chăn lên ngoắc tay với cô: “Lên đây nằm nghỉ một lát đi.”

 

Dương Họa Y lắc đầu: “Em không buồn ngủ.”

 

Chỉ cần lẳng lặng ngồi bên cạnh và nhìn anh thôi là cô đã thấy rất thỏa mãn rồi.

 

“Không buồn ngủ thì cũng qua đây năm nghỉ một lát đi” Nhan Từ Khuynh tỏ ra ngang ngược: “Nếu em không nghe lời thì anh buộc lòng phải xuống giường để đưa em lên đấy: Dương Họa Y sợ anh-gố kim tiêm ra xuống giường thật nên vội vàng chạy tới ngồi lên méo giường rồi:ôm chặt lấy cánh tay anh để Nhan Từ Khuynh không lộn xộn Cơ thể mềm mại nằm bên cạnh, Nhan Từ Khuynh cong môi cười cười sờ đầu cô: “Nhắm mắt lại và ngủ một lát đi”

 

“Em không bưồn ngủ.”

 

“Thế à?” Đầu ngón tay lành lạnh nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt cô, giọng nói của Nhan Quận pha lẫn sự hài hước: “Thế em bị gấu trúc nhập vào người rồi hả? Quầng đen to đùng đây này”

 

Dương Họa Y ôm cánh tay truyền dịch để ngăn không cho anh lộn xôn: “Kim bị lệch mất bây giờ đấy, anh đừng phá nữa”

 

“Được rồi” Nhan Từ Khuynh ngoan ngoãn mặc cho Dương Họa Y ôm.

 

Cánh tay cô mềm mại rồi lại nhẹ nhàng ôm lấy tay anh.

 

Nhan Quận nhìn-cô gái nằm bên cạnh mình.

 

không thể chống chọi với cơn buồn ngủ nhắm mắt lại mới quay đi cười cười.

 

Dương Họa Y rất dễ dõ…

 

Không ngờ anh chỉ cần bị thương một lần thôi cô đã sẵn sàng tha thứ hết tất cả mọi chuyện.

 

Nếu người cứu cô là Hạ Huy Thành thì sẽ thế nào?

 

Nhan Từ Khuynh không dám nghĩ nữa.