Vương Gia, Vương Phi Đòi Đốt Phủ

Chương 15: Bạn Nhưng Không Phải Bạn




Lam Ninh vô cùng tức giận nhưng phải luôn giữ thể diện cho bản thân với lại chỗ này đang thu hút nhiều người xung quanh không thể lớn tiếng được.

- Lam Ninh: Vâng, tôi quê mùa nhưng tôi không ra đường làm trò cười cho thiên hạ!

Nói rồi Lam Ninh bước đi để mặc cho Phù Tuyến Như tức xịt khói nhưng chả làm gì được vì Lam Ninh đã chạy mất dép.

- Tiểu Phấn: Lam Ninh tỷ bớt tức giận nha!

- Lam Ninh: Em nghĩ ta đang tức giận!

- Tiểu Phấn: Đại tiểu thư của Phù gia vô cùng ngang ngược, hóng hách em cảm thấy vô cùng bực ạ!

- Lam Ninh: Ta không hề tức giận, ta không dư sức để bực bội vì một người không có liêm sỉ như thế. Chúng ta đi chơi tiếp!

- Tiểu Phấn: Vâng ạ, em dẫn tỷ đi xem hát!

Trở lại với với chỗ Đằng Cảnh, hiện tại tam vương gia với ngũ vương gia đang vô cùng vui vẻ vì cách xử lý ngang ngược không hề để Phù Tuyến Như vào mắt còn Đằng Cảnh vẫn chưa hả giận được nhìn mặt đang cau có chắc đang suy nghĩ cách trả thù rồi.

- Đằng Chính Hằng: Hôm nay đệ không đi chơi với oanh oanh yến yến của đệ à, chuyện lạ nha?

- Đằng Khương Phong: Huynh cứ nói xấu đệ, lâu lâu huynh đệ ta mới gặp nhau, ngồi xuống uống miếng nước tâm sự với nhau!

- Đằng Chính Hằng: Không phải đệ bị người ta từ chối đi chơi cùng à!( gương mặt chế giễu)

- Đằng Khương Phong: Huynh nói xấu đệ, Cảnh huynh sao huynh không nói gì hết vậy???

- Đằng Cảnh:... (ánh mắt nhìn qua hai người nhưng vẫn chưa nói gì)

Ánh mắt của hai vị vương gia gặp nhau, cả hai không hiểu Đằng Cảnh đang suy nghĩ chuyện gì mà lại vô cùng tập trung phớt lờ lời nói của mình.

- Đằng Cảnh: Phù Thao, hắn làm quan nhất phẩm cũng lâu rồi không biết hắn vơ vét khối tài sản lên tới đâu rồi.

- Đằng Khương Phong: À là tên quan hay nịnh hót ấy hả, hắn phụ trách công việc thu mua, tích trữ lương thực, huynh tính xử lý như thế nào?

- Đằng Cảnh: A Tịnh đã thu thập đầy đủ bằng chứng phạm tội của Phù Thao chưa?

- A Tịnh: Vương gia đã đầy đủ bằng chứng phạm tội, ăn bớt ngân khố triều đình từ lâu rồi, chỉ chờ vương gia người hạ lệnh thôi!

- Đằng Cảnh: Được, cho hắn ra oai vài ngày nữa qua lễ hội này hạ lệnh bắt hắn.

Một quyết định bất chợt nhưng cũng đầy ngẫu hứng nhưng tam vương gia và ngũ vương gia cũng hiểu đôi chút vì sao vị vương gia này hạ lệnh xuống bắt người trị tội dù đã có bằng chứng từ lâu, vì Lam Ninh tiểu thư bị Phù Tuyến Như gây chuyện. Một lý do hơi kỳ cục nhưng đối với Đằng Cảnh là hợp lý.

Tiểu Phấn cùng Lam Ninh đi chơi khắp lễ hội, sau khi xem hát xong Lam Ninh đi ngang một sạp bán rất nhiều trang sức bắt mắt mà người bán trang sức lại là một cô bé khoảng 10 tuổi, vì lạnh nên đôi gò má đỏ hồng lên trông vừa đáng yêu vừa thương Lam Ninh nhìn cô bé thì nhớ đến Bánh bao nhỏ, Lam Ninh đã dùng toàn bộ số tiền trên người mua hết trang sức giúp cô bé, giúp cô

bé về nghỉ sớm và tham gia vui chơi lễ hội như bao đứa trẻ khác.

- Lam Ninh: Tỷ đã dùng hết tiền mua trang sức rồi vậy chúng ta không mua gì được nữa cũng không tham gia các trò chơi nào nữa, em có buồn tỷ không?

- Tiểu Phấn: Tỷ tỷ là người vô cùng tốt, em dược đi cùng tỷ như vậy là vui rồi!

- Lam Ninh: Rột... rột, hì hì ta đói bụng rồi chúng ta về nha!

- Tiểu Phấn: Vâng ạ, cũng sắp đến giờ tỷ uống thuốc rồi!

- Lam Ninh; Lại thuốc bao giờ mới ngừng uống đây!

Trên đường về hoàng cung gương mặt tôi buồn thiu vừa sợ uống thuốc bổ vừa ngán canh gà hầm, tôi còn thấy mấy con gà đang bay quanh đầu.

Về đến phòng, đang rửa mặt thì thái y mang thuốc tới ý mà không phải hôm nay là một vị thái giám mặt còn rất trẻ, chắc cũng cỡ tuổi tôi

- Lam Ninh: Ưm chào công công, hôm nay Nam thái y bận việc gì hả công công?

- A Tú: Vâng, vì Nam thái y không chịu nổi cảnh mè nheo của tiểu thư nên hôm nay tôi thay thế ông ấy, tên tôi là A Tú.

- Lam Ninh: A Tú, sao nghe âm cứ giống như A Tịnh, thị vệ bên cạnh tảng băng di động thế nhỉ?(tay chỉ chỉ vào đầu)

- A Tú: Vâng, tôi là đệ đệ của A Tịnh!

- Lam Ninh: Nhìn gần hai người có nét giống nhau đấy (mặt tiến sát đến mặt của A Tú), sao huynh không làm thị vệ như A Tịnh mà đi làm công công, uổng thế!

- A Tú: Ơ... không không, tiểu thư hiểu lầm rồi tôi cũng là thị vệ vì lúc nãy nấu thuốc cho tiểu thư bị cháy tay áo nên mượn áo của công công trong phòng bếp.

- Lam Ninh: Phụt, hahahaha tôi xin lỗi, nhìn bộ đồ nên hiểu nhầm

Cả hai người cùng cười, mà cái giọng cười của Lam Ninh trong lúc khoái chí vô cùng lớn, vang cả phòng luôn, còn A Tú vẫn còn giữ được thể diện nên không bật thành tiếng

- A Tú: Vương gia sai tôi qua đây làm thị vệ cho Lam Ninh tiểu thư!

- Lam Ninh: Hả... huynh làm thị vệ cho tôi( người hơi choáng váng), nhưng tôi có tiểu Phấn, tiểu Trúc là đủ rồi mà!

- A Tú: Tôi chỉ theo lệnh vương gia, bảo vệ an toàn cho tiểu thư

Lam Ninh thầm nghĩ trong đầu, hắn không có ở đây phái người giám sát mình hay là cái tảng băng đó còn nghi ngờ mình cho rằng mình là người xấu, đáng ghét thật.