Vương Gia, Vương Phi Đòi Đốt Phủ

Chương 16: Hoa Đăng Nhiều Màu




Tiểu Phấn đem đồ ăn trưa cho Lam Ninh thấy Lam Ninh đang ngồi sụp xuống đất, tay ôm đầu tiểu Phấn thấy vậy vô cùng sửng sốt chạy vội lại đỡ Lam Ninh.

- Tiểu Phấn: Lam Ninh tỷ tỷ, người không sao chứ?

- Lam Ninh: Tiểu Phấn ơi, ta sắp chết rồi!

- Tiểu Phấn: Tỷ thấy đau ở chỗ nào sao?

- Lam Ninh: (gương mặt vô cùng đáng thương, nhìn sang tiểu Phấn)

Còn A Tú nãy giờ vẫn cứ đứng yên nhìn Lam Ninh làm trò mè nheo với tiểu Phấn đang vô cùng lúng túng thì trưởng công đi vào.

Công công: Lam Ninh tiểu thư đây là trang phục mà nương nương đã chuẩn bị cho tiểu thư!

Trên tay của cung nữ đi cùng công công đang cầm một bộ trang phục hồng pha chút sắc đỏ, kèm theo cả một chiếc vòng tay bằng vàng sáng lấp lánh.

Công công: Nương nương còn nhắn với tiểu thư vào tối hôm nay mời tiểu thư đến chánh điện tham gia tiệc cùng mọi người.

Lam Ninh: Vâng, cảm ơn công công đã thông báo!

Công công chào tạm biệt tôi rồi rời đi nhưng hôm nay cứ cảm thấy vị công công này hôm nay trông cứ khác khác hơn mọi lần, Nhưng mà thôi không sao, cứ tối nay đến chánh điện tham gia lễ hội cùng mọi người.

Lam Ninh: Tiểu Phấn à, em cất giúp tỷ nha, bây giờ tỷ mệt quá rồi tỷ muốn đi ngủ!

Tiểu Phấn: Vâng, để em làm giúp tỷ, tỷ nghỉ ngơi đi nhé!

Lam Ninh ngủ một giấc dài đến tận chiều vẫn là cái tướng ngủ vô cùng xấu xí.

- Lam Ninh: Oa, ngủ lâu quá bây giờ mắt mở không lên nổi.

- Tiểu Phấn: A, Lam Ninh tỷ dậy rồi, em vừa đi ngang qua chánh điện vô cùng đông đúc đến tối nay càng đông hơn nữa.

- Lam Ninh: Ưm, tối nay hai chúng ta sẽ được đến đó chơi thôi.

Từ lúc ngủ dậy đến giờ trong người của tôi cứ có cảm giác không thoải mái nhưng chắc lúc sáng đi chơi nhiều quá nên giờ còn uể oải.

Tiểu Phấn mang bữa chiều tới vẫn là canh gà tâm bổ kèm một chén thuốc. Biết chừng nào mới hết uống cái thứ đắng nghét như vậy.

Bánh bao nhỏ: Chào tỷ tỷ ạ, tỷ đang uống thuốc hả?

Lam Ninh: Chào Bánh bao nhỏ, tỷ nhớ em quá!

Bánh bao nhỏ: Em ôm tỷ một cái nhé!

Lam Ninh: Lại đây với tỷ, em đã học bài xong hết chưa mà qua đây với tỷ!

Bánh bao nhỏ: Em đã học xong lâu rồi, em cố gắng học thật nhanh để được đi chơi cùng tỷ, thấy em giỏi không nè!

Lam Ninh: Ưm, Bánh bao nhỏ giỏi quá. Hôm nay tỷ ra chợ có mua kẹo táo cho em nè!

Bánh bao nhỏ: Cảm ơn tỷ tỷ ạ!

Tôi đưa Bánh bao một túi kẹo, còn bản thân đi sửa soạn bản thân để đi đến chánh điện. Tôi chuẩn bị vô cùng nhanh vì không muốn để Bánh bao đợi. Câu nói người đẹp vì lụa quả thật không sai đối với tôi, mặc bộ trang phục

hoàng hậu gửi tới vô cùng thích, vải vô cùng mát được may rất nhiều lớp nhưng không hề thấy nóng, những phụ kiện đính kèm mang lên người cảm thấy cái bản mặt mình sáng hẳn ra.

- Bánh bao nhỏ: Tỷ tỷ đẹp quá( hai mắt sáng hẳn lên)

Bánh bao nhỏ chạy lại hôn tôi, hai cái má phúng phính em ấy chạm vào mặt tôi trông mềm mềm thích thật. Em ấy nắm lấy tay tôi kéo đi làm tiểu Phấn không chạy theo kịp, em ấy đang rất nôn nóng để được đi chơi, tôi cũng vậy.

Hôm nay càng đông vui hơn hôm qua, hôm nay kết thêm hoa đèn lồng khắp các đoạn đường trong cung. Nếu bây giờ có cái điện thoại ở đây lưu lại các khoảnh khắc đẹp như mơ này(hí hí)

- Bánh bao nhỏ: Mau lại đây xem mọi người xếp rất nhiều hoa đăng luôn!

- Lam Ninh: Ưm, tỷ đến liền!

- Bánh bao nhỏ: Mình xếp thêm hoa đăng đi tỷ, xếp thật nhiều hoa luôn!

- Lam Ninh: Sao Bánh bao muốn có nhiều hoa đăng?

- Bánh bao nhỏ: Bánh bao xếp thiệt nhiều để tặng cho mọi người. Tặng mẫu hậu một cái cảm ơn người luôn chăm sóc Bánh bao. Tặng phụ một cái phụ hoàng người bận trăm công ngàn việc không có thời gian nghỉ ngơi. Tặng thúc thúc một cái, thúc luôn ở bên chơi cùng Bánh bao, thúc còn đi bảo vệ cho Bánh bao và cả mọi người nữa!

- Lam Ninh: Oa, Bánh bao thật ngoan. Vậy sao không nghe tặng tỷ tỷ nữa!

- Bánh bao nhỏ: Bánh bao nhỏ không biết xếp nên nhờ vào Lam Ninh tỷ tỷ, nếu bây giờ xếp không lẽ là tỷ tự xếp tặng tỷ sao!! (mắt tròn xoe nhìn Lam Ninh)

- Lam Ninh: Vậy bây giờ tỷ tỷ xếp nhưng là tỷ tặng cho mọi người chứ Bánh bao nhỏ đâu có xếp! (nháy mắt một cái với Bánh bao)

- Bánh bao: Bánh bao nhỏ sẽ đi lấy giấy nhiều màu, keo dán với kéo vậy là Bánh bao đã giúp tỷ rồi phải không ạ?

- Lam Ninh: Ưm, vậy nhờ em nhé!

Bánh bao nhỏ vui vẻ rời đi lấy giấy theo sau là ông công công chứng kiến toàn bộ câu chuyện của Bánh bao nhưng không dám cười. Rất nhanh Bánh bao đã quay lại cùng với một xấp giấy với đủ màu sắc xếp cao hơn cả mặt, vì không cầm hết nên vẫn phải nhờ công công cầm giúp kéo nhưng cũng đúng con nít không được cầm nắm vật sắt nhọn.

- Bánh bao nhỏ: (gương mặt hí hửng) Tỷ tỷ thấy Bánh bao nhỏ ngoan không?

- Lam Ninh: Ngoan,  càng ngày Bánh bao của tỷ càng giỏi!

Hoàng thượng đứng nhìn hành động đáng yêu của Bánh bao không kiềm lòng nổi, nên che miệng lại cười nhưng qua ánh mắt này thì nhìn người khác nhìn vào biết là đang nở hoa trong bụng.

- Bánh bao nhỏ: Tỷ tỷ làm cho mẫu hậu hoa màu vàng, cho phụ hoàng màu xanh ạ!

- Lam Ninh: Ưm, vậy còn thúc thúc của Bánh bao là màu gì?

- Bánh bao nhỏ; (hai lông mày chau lại) thúc thúc em cũng không biết thúc thích màu gì nữa.

- Đằng Khương Phong: (đi lại gần) nếu Minh nhi không biết làm cho thúc thúc màu nào sao con không thắt một cái hoa đăng đủ màu!

- Bánh bao nhỏ: Ha, vậy chắc chắn sẽ có màu sắc mà thúc thúc thích! Con cảm ơn Ngũ thúc ạ!

Đằng Chính Hằng rời đi tâm trạng vô cùng vui vẻ nhưng mà nếu tên vương gia kia biết cái trò này do đệ đệ mình bày trò chắc hắn bay màu luôn. Mà thôi chơi hắn một vố vậy cho biết, còn chuyện hắn gài người của hắn ở bên tôi là thấy không vui rồi đó.

Tự dưng Đằng Cảnh hắt xì còn có cảm giác ngứa tai nữa thì đúng rồi Lam Ninh đang rủa hắn mà