Xà Vương Kỳ Truyện

Chương 8




“Uy, ma quỷ, xem ra tên Khải Dực kia cũng là người có tiền a!” Giang Lệ Nhã nhìn thấy bốn phía bài trí tinh xảo, vật dụng đại sảnh hoa lệ làm cho người nhìn phải trợn mắt hốc mồm mà nhìn.

“Đó là ngươi chưa biết thôi, diện tích ngôi biệt thự này cũng không phải là nhỏ. Vì muốn điều tra rõ ràng, ta còn tự mình chạy đến đây nhìn vài lần!” Lúc đầu, ông cũng không tin tưởng lắm, bất quá khi nhìn bài trí bên trong ông hoàn toàn tin tưởng, Diệp Vĩ kéo người phụ nữ bên cạnh mình thấp giọng mà nói.

“Vây ngươi nói xem, nếu như mọi chuyện báo chí đều viết là sự thật, chẳng phải sau này chúng ta sẽ giàu có, cũng sẽ không cần lo lắng khoản tiền vay nặng lãi?”

Vừa nghĩ tới mình vì trốn tránh những tên cho vay nặng lại mà suốt ngày trốn trốn tránh tránh nhưng sau này bọn họ lại có tiền, Giang Lệ Nhã không khỏi cười ra tiếng, thoáng nhìn phụ nữ tươi cười bên cạnh bằng ánh mắt quái dị, bất quá ông ta vẫn tươi cười không ngừng.

“Hắc hắc, sau này chúng ta có thể ở ngôi biệt thư cao cấp như vậy, còn có bao nhiêu người hầu chờ chúng ta sai bảo.” Giống như nhìn tương lai tốt đẹp sau này, Diệp Vĩ thoải mái dựa vào ghế sô pha.

“Bất quá, ngươi nói xem tiểu tử kia có nghe lời chúng ta không? Dù sao cũng đã năm năm không gặp mặt.” Nghĩ đến lúc trước vừa tỉnh ngủ lại không thấy thân ảnh của tiểu tử kia đâu, cuộc sống sau đó cũng không ai để phát tiết tức giận, mỗi khi hồi tưởng lại đều là Giang Lệ Nhã nghiến răng nghiến lợi.

“Hừ, chúng ta là cha mẹ hắn, không nghe lời ta còn nghe lời ai!” Dù gì y cũng do bọn họ sinh ra.

“Này cũng đúng, chúng ta cũng đã sinh hắn ra, cho hắn ăn mặc, điều này cũng đã tốn không ít tiền.”



Thiên na, bọn họ là cha mẹ phu nhân sao? Như thế nào nhìn cũng không giống, ngược lại càng giống với một đôi vô lại! Thị nữ vẫn đứng bên cạnh nghe bọn họ đối thoại mà không khỏi nhíu mi, thoáng nhìn thấy thị nữ Sờ Na cùng phu nhân đi xuống, cung kính mà hô.

“Phu nhân.”

Thanh âm đủ lớn để đình chỉ vợ chồng Diệp thị lải nhải, nhìn thấy hài tử năm năm không gặp bước xuống cùng với nữ nhân mỹ lệ hướng nơi bọn họ đi tới.

“Ngươi là tiểu tử. . .Ách, Tiểu Vũ a, sau khi ngươi đi mụ mụ rất nhớ ngươi nga!”

Vừa nghĩ tới cuộc sống sau này của mình phải dựa vào tiểu tử trước mắt, Giang Lệ Nhã tươi cười ôn nhu hướng Diệp Vĩ Khuynh đi đến, vừa nghĩ tới muốn tiếp xúc với Diệp Vũ Khuynh như y lại tránh né, nhất thời cánh tay vươn ra xấu hổ đứng tại chỗ.

Ta nhẫn, ta nhẫn, chờ cuộc sống sau này ta giàu có xem ta có đánh chết ngươi không! Hừ, dám để lão nương đây mất mặt, không đánh chết ngươi mới là lạ!

Mới đi đến đầu cầu thanh chợt nghe trong phòng khách truyền đến thanh âm của cha mẹ, Diệp Vũ Khuynh không tự giác mà bước chậm lại. Thẳng đến thấy họ ngồi trên ghế sa lon, y mới lấy can đảm đứng trước mặt họ.

Chình là. . . , cho dù đã trải qua năm năm, nhưng đối với sụ đụng chạm của Giang Lệ Nhã vẫn không tự giác mà tránh né, trong trí nhớ vẫn còn nhớ rõ đôi tay kia đã không lưu tình má đánh y.

“Khụ khụ, Tiểu Vũ, ngươi dùng thái độ đó đối xử với chúng ta là sao? Vì muốn tìm ngươi, ngươi có biết chúng ta đã tốn bao nhiêu tiền không?!” Đương nhiên Diệp Vĩ sẽ không bao giờ nói ra căn bản không tìm y, mà tiền bọn họ chỉ dùng để mua rượu thôi.

“Ngươi . . .các ngươi tìm ta . . .cái đó . . . thật sao?” Nghe thấy Diệp Vĩ nói bọn họ vì tìm y mà tốn không ít tiền, Diệp Vũ Khuynh có cảm giác không tin tưởng, y biết rõ bọn họ chỉ biết dùng tiền để mua rượu, từ nhỏ đến lớn căn bản không bao giờ tốn tiền trên người y.

“Ta nói ngươi nghe Tiểu Vũ, ngươi giờ đã hưởng được phúc, như thế nào lại không nhớ tới ba ba cùng mụ mụ này a! Mụ mụ chính là thật vất vả hoài thai mười tháng hạ sinh ra ngươi, còn cho ngươi ăn mặc, như thế nào một chút cũng không báo đáp ta?” Nói đến diều này, Giang Lệ Nhã càng hăng say, nàng có thể dựa vào điều này mà có thể hướng phúc từ tiểu quỷ này!

“Chính là, tìm được mộ người có tiền làm chỗ dựa vững chắc, tốt xấu gì cũng cấp lạo tử ta một chút tiền để trở về!” Y hại ông mấy năm gần đây chỉ có thể uống những loại rượu thấp kém, Diệp Vĩ bất mãn bĩu môi.

“Ta. . .ta. . .không có tiền.” Năm năm hắn phải tự dùng tiền nuôi sống chính mình, số tiền còn lại y đều dùng hết để đóng tiền nhà, như thế nào mà y còn tiền?

Ba! Vừa nghe thấy Diệp Vũ Khuynh nói mình không có tiền, Giang Lệ Nhã tức giận liền tát y một cái, cảm thấy cơn giận bùng nổ trong miệng không ngừng chửi mắng.

“Ngươi nói cái gì, dám nói không có tiền? Ngươi lừa ai a, chỉ cần lấy vật gì đó nơi này bán đi ít nhất cũng được trăm vạn! Có phải hay không lâu này không đánh ngươi?”

“Phu nhân!”

Sờ Na trăm triệu cũng không tưởng tưởng được cha mẹ Diệp Vũ Khuynh lại vô lại như vậy, lời vừa nói ra đều nhắc tới tiền, trong mắt bọn họ xem con mình như một công cụ kiếm tiền! Càng khó có thể tin chính là, bọn họ còn ra tay đánh y.

“Ô, đau quá.”

Giang Lệ Nhã ra tay đánh y làm Diệp Vũ Khuynh thật không thể ngờ. Y vốn tưởng có người bên cạnh, cha mẹ sẽ không đối với y ra tay như vậy. . . Giang sơn dễ đổi. Chính là, vì cái gì . . . bụng lại đau như vậy? Hắn chính là đụng vào ghế sa lon, nhưng vì cài gì bụng lại hội đau như vậy?

“Phu nhân, ngài làm sao vậy?” Thoáng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đau đến trắng bệch của Diệp Vũ Khuynh, Sờ Na tức giân nhìn về phía Giang Lệ Nhã.

“Như thế nào. . .Làm sao vậy, chính là hắn không cẩn thận đụng vào, đâu có liên quan tới ta!” Thấy Sờ Na nhìn về phía bà bằng cặp mắt căm phận, Giang Lễ Nhã sợ hãi không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, bất quá, vẫn không chịu thừa nhận Diệp Vũ Khuynh bị như thế là do nàng.

“Vũ nhi!”

Nhận được điện thoại của Quỳnh Sâm, Khải Dực lập tức bỏ công việc lái xe vầ nhà.Vừa vào cửa liền thấy sắc mặt Diệp Vũ Khuynh tái nhợt ngã trên ghế sa lon, Khải Dực đau lòng ôm chặt y, ánh mắt hoàn toàn băng hàn nhìn về phía Giang Lệ Nhã cùng Diệp Vĩ.

Vừa thấy ánh mắt băng hàn của Khải Dực, Diệp Vũ Khuynh cùng Giang Lệ Nhã không khỏi cảm thấy phát run, bọn họ không nghĩ tới Khải Dực hội sẽ âm trầm như vậy, đặc biệt là Giang Lẽ Nhã cảm thấy mồ hôi lạnh ứa ra, rất sợ Khải Dực tìm nàng mà tính sổ.

“Sờ Na, chuyện gì xảy ra?” Thanh âm trầm thấp vô cùng băng lãnh của Khải Dực mà làm cho Sờ Na đã quen với Khải Dực luôn băng lãnh mà cũng cảm thấy run rẩy.

“Chủ nhân, vị phụ nhân này tát phu nhân một cái, sau đó phu nhân đụng vào ghế sa lon sau đó liền đau bụng.”

“Dực, ta . . . Bụng. . .Đau quá.” Đau đớn ở vùng bụng làm cho Diệp Vũ Khuynh hư nguyễn dựa vào trong lòng ngực tinh tráng của Diệp Vũ Khuynh.

“Chết tiết!” Càng tiếp cận vùng bụng của Diệp Vũ Khuynh, Khải Dực cảm thấy một cỗ dao động không tầm thường, đó là. . .sau đó hắn hiểu được, hắn không khỏi thấp giọng nguyền rủa, nháy mắt niệm chú ngữ quay về xà giới.

“Chủ nhân?” Thấy Khải Dực niêm chú ngữ, Sờ Na có dự cảm bất hão.

“Sờ Na, trông chừng bọn họ, ta muốn mang Vũ Nhi quay về xà giới.” Ôm chặt thân thể suy yếu trong lòng ngực, Khải Dực trầm thấp phân phó.

“Vâng, thưa chủ nhân.” Không cần Khải Dực phân phó, nàng cũng hảo hảo trông chừng vợ chồng Diệp thị, dù sao bọn họ cũng đã đánh Diệp Vũ Khuynh.

Thấy Khải Dực cùng Diệp Vũ Khuynh biến mất trước mặt mình, Diệp Vĩ cùng Giang Lệ Nhã trừng lớn hai mắt. Bọn họ không phải đụng tới. . . yêu tinh đi? Nhất là sau khi Khải Dực biến mất còn lưu lại câu nói kia, càng làm cho bọn họ biết ngày ly khai trần thế của mình không còn bao xa.