Xà Vương Kỳ Truyện

Chương 9




Ôm Diệp Vũ Khuynh, Khải Dực nhanh chóng đi về tẩm cung của mình, thoáng nhìn thấy Tây Mông đứng ở phía cửa, lậy tức gọi anh nhưng vẫn bước đi không dừng lại mà càng nhanh hơn.

“Dực, ngươi đem hắn để ở trên giường trước đi.”

Khải Dực định làm theo lời của Tây Mông đem Diệp Vũ Khuynh lên giường, nhưng laị bị một đôi tay gắt gao nắm lấy vạt áo, nhìn lại thấy người trong lòng ngực cặp mắt lưng tròng tràn đầy nước mắt, đau lòng hôn lên trán tiểu gia hỏa kia một cái.

“Tây Mông, cứ như vậy mà kiểm tra đi.” Ôm chặt thân hình gầy yếu trong lòng ngực , Khải Dực nói.

Thấy Khải Dực vẫn không buông mình ra , Diệp Vũ Khuynh mới an tâm dựa vào ***g ngực rộng lớn , chính là cảm thấy bụng vẫn còn đau nên làm cho hắn mặt nhăn khẩn mày.

“Ừ.”

Tây Mông nhìn những hành động của Khải Dực và Diệp Vũ Khuynh khóe miệng không khỏi tươi cười , xem ra những lời tiểu tử Lôi MÔng nói đều là sự thật . Từ đầu , anh vẫn không thể nào tin đó là sự thật , dù sao lúc đó cũng không tận mắt nhìn thấy , bất quá. . .Hiện giờ đã biết đó hoàn toàn là sự thật.

Nghe thấy lời nói của Khải Dực , Tây Mông hướng phía giường đi tới , bất quá càng tiếp cận y , anh có cảm giác hơi thở không bình thường .Theo Khải Dực đi ngang qua anh, anh cũng đã có một một cổ hơi thở ẩn ẩn dao động , bất quá thời gian quá ngắn anh cũng không để ý lắm .Nhưng bây giờ lại rất rõ ràng , chẳng lẽ. . .

Tây Mông nhanh chóng vươn hai tay hướng về phía bụng của Diệp Vũ Khuynh, cảm giác được có một loại khí cường đại đang dao động rõ ràng , hai mắt hiện lên một tia kinh ngạc .Bất quá xuất phát tử chức trách của của một đại phu , anh cũng không thể nói ra , chính là chỉ có thể đọc chú ngữ an thai , thẳng đến lúc cảm thấy thai nhi đã hoàn toàn ổn định mới dừng lại , lúc đó Diệp Vũ Khuynh cũng đã hôn mê do quá mệt mỏi.

“Vũ nhi” Thấy Diệp Vũ Khuynh hôn mê , Khải Dực sốt ruột kêu lên.

“Yên tâm , y không có việc gì , chính là quá mức mệt mỏi mà ngất đi , hảo hảo nghỉ ngơi vài ngày sẽ không có chuyện gì.”

“Y có phải đang mang thai?” Thấy sắc mặt Diệp Vũ Khuynh tái nhợt trên mặt lại có dấu năm ngón tay , Khải Dực không khỏi đau lòng mà vuốt ve khuôn mặt non nớt, trong mắt hiện lên một tia âm trầm, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho bọn họ!

“Ừ , thai nhi có điểm chấn động , bất quá hiện tại đã không còn việc gì.”

Đối với việc Khải Dực sớm biết Diệp Vũ Khuynh mang thai , Tây Mông tuyệt đối không tò mò. Bất quá, anh lại có hứng thú với dấu tay trên gương mặt của y, phi, ai lại có gan dám đánh tiểu gia hỏa này. Anh cũng thấy trong mắt Khải Dực xuất hiện tia âm trầm.

“Dực , người trong lòng ngực ngươi biết mình mang thai sao?” Anh thật không dám tin có người biết mình mang thai với một mãng xà lại có thể bình tĩnh, huống chi y lại là một người nam nhân!

“Ta sẽ nói với y.” Khải Dực đương nhiên biết ý của Lôi Mông, bất quá . . . Bọn họ nhất định sẽ giật mình, dù sao Diệp Vũ Khuynh hoàn toàn không giống với những người khác.

“Các ngươi hảo hảo nghỉ ngơi, ta đi ra ngoài.” Nói xong không hề quay đầu lại mà đi ra cửa , giúp bọn họ đóng cửa lại.

“Ừ.”

Ôm Diệp Vũ Khuynh nằm ở trên giường, Khải Dực mềm nhẹ vuốt ve bụng của y , nghĩ tới hắn cùng với tiểu gia hỏa này đã có cốt nhục , khóe miệng không khỏi tươi cười.

※※※※※※※※※※

Diệp Vũ Khuynh ngồi ở trên ghế , một bên mềm nhẹ vuốt ve bụng của mình , một bên cầm quyển sách trên tay mà đọc , y hy vọng tương lai bảo bối sẽ thông minh như Khải Dực, cho nên lúc rảnh, y thường nói chuyện với bảo bối , nhiều khi ngay cả Khải Dực cũng ghen với bảo bối.

Lúc trước khi biết mình mang thai trừ bỏ cảm thấy khiếp sợ y còn cảm thấy thật vui sướng . Y chưa từng nghĩ tới mình sẽ giống nữ nhi mang thai , có thể cùng Khải Dực có một hài tử . Nghĩ đến khi Tây Mông nói cho y biết chỉ cần qua một thời gian nữa y sẽ sinh bảo bối , Diệp Vũ Khuynh không khỏi tươi cười.

Bất quá Diệp Vũ Khuynh thật sự giật mình , bảo bối sinh ra hoàn toàn dựa vào ý nguyện của bảo bối , đó cũng chính là điểm bất đồng của nhân giới và xà giới. Bình thường nhân loại đều hoài thai mười tháng mới có thể hạ sinh ra hài tử , nhưng đứa nhỏ có huyết thống của xà giới đều tự mình quyết định muốn ra hay không.

Bình thường đứa con đều hấp thụ chất dinh dưỡng từ người mẹ. Từ khi tới xà giới đến nay đã gần một tuần , mỗi ngày chính là ăn rồi ngủ , ngủ rồi ăn , bây giờ nhìn bụng của y thật giống như bóng cao su không ngừng trướng đại. Cũng may có lẽ mấy ngày nay bảo bối dã hấp thụ đủ dinh dưỡng , y mới có thể hồi phúc lại mốt chút sức lực , mỗi ngày đều không còn mệt mỏi.

Thấ hôm nay khí trời cũng không tồi, Diệp Vũ Khuynh đi tới đình viện trong tẩm cung của Khải Dực mà đọc sách . Ngay khi y cảm thấy có điểm mệt mủ nghĩ muốn đi ngủ , ngoài cửa lại vang lên một trận ầm ỹ.

“Sờ Na , chuyện gì xảy ra?” Bởi vì Khải Dực sợ hắn ở xà giới không quen nên đã đem Sờ Na về xà giới . Đối mặt với sự săn sóc của Khải Dực trong lòng y cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

“Phu nhân , ngài chờ một chút , ta đi xem.”

Khi Khải Dực mang Diệp Vũ Khunh đi , Sờ Na nghĩ phải qua một thời gian nữa mới có thể nhìn thấy phu nhân , không nghĩ tới ngày hôm sau chủ nhân lại đem nàng về xà giới . Nhớ rõ lúc ấy chủ nhân có nói phu nhân ngài mang thai cần có người chiếu cố , đương nhiên nàng không ngốc mà hỏi chủ nhân rõ ràng thị nữ ở xà giới còn rất nhiều như thế nào đến phiên nàng chăm sóc phu nhân?

Nghĩ đến nhất định là chủ nhân muốn nàng chăm sóc phu nhân ngài mới an tâm , Sờ Na không khỏi cảm thấy may mắn bình thường nàng đều cẩn thận chăm sóc phu nhân , nếu không như thế nào chủ nhân chỉ lệnh lệnh riêng nàng trở về xà giới.

Bất quá , điều làm nàng càng cao hứng chính là tương lai không lâu nữa phi nhân sẽ hạ sinh tiểu chủ nhân , vừa nghĩ tới mình là người đầu tiên trong đám người trong nhà thấy tiểu chủ nhân sinh ra , Sờ Na phấn khởi đến mỗi tối đều ngủ không yên.

Thật khó phu nhân mới có thể khỏe mạnh mà ra trời phơi nắng nhưng lại bị quấy rầy , Sờ Na cảm thấy thật là mất hứng . Lại nhìn thấy người đến chính là Tạp Tây tiểu thư , Sờ Na không chút che dấu mà nhíu mày.

Ở xà giới, ai cũng biết Tạp Tây ỷ mình là nữ nhi của đại tướng quân liền không xem ai ai ra gì luôn vô lễ đối với người khác, điều làm cho người khác không chịu nổi chính là nàng đều tự cho mình là vương hậu sau này mà mỗi ngày đều tìm Khải Dực , cũng không quan tâm Khải Dực có hay không để ý tới nàng.

Từ khi Khải Dực tới nhân loại , cũng rất ít quay về xà giới. Tạp Tây có thể ý thứ được vị trí vương hậu của mình khó mà giữ được nên cố quấn quýt lấy Khải Dực muốn hắn mang nàng đến nhân loại , cũng may xà vương căn bản không để ý tới Tap Tây cho nên đến nay hắn không cho nàng theo hắn tới nhân loại.

Có lẽ có người hội hỏi , Tạp Tây vì sao không tự mình đi tới nhân loại? Nguyên nhân chính là giữa xà giới và nhân loại có một kết giới , đó cũng chính là nguyên nhân mọi người kính nể Khải Dực. Vì căn bản không thể phá kết giới của xà giời và nhân loại, Khải Dực cùng tám vị trưởng lão đã thiết kế lại kết giới này.

Ờ xà giới, trừ bỏ Khải Dực, chỉ có tám vị trưởng lão có thể qua được kết giới , bởi vậy có thể thấy được kết giới này có uy lực thật không bình thường. Nếu pháp không đạt đến trình độ nhất định mà tùy ý rời xà giới , như vậy sẽ bị kết giới thu phục đời này không được siêu sinh.

Nếu chỉ là thu phục thân thể thì không có gì đáng sợ , chỉ cần hồi sinh lại là được .Vấn đề kết giới này không những thu phục luôn thân thể mà còn thu phục luôn linh hồn , ai cũng biết một khi linh hồn bị thu phục sẽ không khả năng sống lại. Cho nên trừ bỏ pháp thuật cao cường của mấy đại nhân , đến nay vẫn không có người nào có thể đi qua kết giới.

Kỳ thật , người có phạt lực bình thường muốn đi qua không phải không có khả năng , trừ phi người có pháp lực cao cường bảo hộ , nếu không chỉ có thể vĩnh viễn không siêu sinh.

Tạp Tây vốn chỉ có pháp lực bình thường , nếu nghĩ muốn tới nhân giới tìm Khải Dực , cũng chỉ có thể yêu cầu người khác đem mình xuyên qua kết giới . Đáng tiếc đến nay người có thể đi qua kết giới đều là bạn tốt của Khải Dực , cho nên bọn họ có thể nhẫn tâm nhìn người khác bị thu phục cũng không tình nguyện để mình động thủ.

Cho nên hiện tại Tạp Tây cũng chỉ có thể chờ Khải Dực trở về xà giới .Mà lần này, lại nghe thấy Khải Dực mang theo mang theo một người nam nhân trở về.