Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 174: Vương gia vạn phúc (4)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

"Nha đầu ngu xuẩn, ngươi còn biết đường trở về à, chạy tới chỗ rác rưởi nào vậy?"

Sơ Tranh vừa đi vào viện tử, liền nghe thấy âm thanh âm dương quái khí của nữ tử truyền đến.

Một cô nương váy lục đang ngồi cạnh bàn đá trong viện, Thanh Hà vênh vang đắc ý đứng phía sau nàng ta.

Nàng ta cười lạnh nhìn cô, dưới đáy mắt là chán ghét và khinh thường không thèm che giấu.

Trình Tiêu.

Là một trong những hung thủ hại nguyên chủ rơi vào kết cục kia, và cũng chính là đối tượng cô cần phản công.

Một cô nương dáng dấp thật đẹp mắt.

Sao lại đối xử độc ác với nguyên chủ như vậy chứ? Nguyên chủ cũng không trêu chọc nàng ta mà.

Mỹ nhân rắn rết nha.

Lục Châu nhìn thấy thấy hai người này, thì cả người đều căng thẳng hết lên, mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay và sau lưng vù vù bốc lên.

"Vậy ngươi đi đến chỗ rác rưởi nào về thế?" Sơ Tranh mặt không đổi sắc hỏi lại.

"Ngươi nói cái gì!" Trình Tiêu đứng dậy, tay ngọc đập lên bàn: "Nha đầu ngu xuẩn, ngươi lặp lại lần nữa."

Ngươi bảo ta nói thì ta phải nói à?

Ta cứ không nói đấy.

Trình Tiêu bước nhanh tới, khuôn mặt đẹp đẽ chứa đầy tức giận: "Hai ngày nay ngươi trải qua rất thoải mái phải không?"

Sắc mặt Trình Tiêu đột nhiên biến đổi, ánh mắt nhìn chăm chú vào người Sơ Tranh.

Trên người Sơ Tranh mặc một kiện váy áo màu lam, màu sắc xinh đẹp, chế tác thủ công tinh xảo, thêu thùa sinh động như thật, kiểu dáng cũng cực kỳ mới lạ.

Bộ y phục này nàng ta có ấn tượng.

Chính là kiểu dáng mới nhất của Cẩm Tú phường.

Sao cô lại mặc trên người?

Trình Tiêu chỉ về phía cô: "Ngươi... y phục trên người ngươi từ đâu tới?"

Các thiên kim tiểu thư ở hoàng đô, nếu có thể mặc được y phục của Cẩm Tú phường, thì đó cũng là một chuyện đáng để khoe khoang.

Bởi vì y phục của Cẩm Tú phường không chỉ có vải vóc khó cầu, mà mỗi một bộ y phục đều được thiết kế cực kỳ đẹp đẽ.

"Mắc mớ gì tới ngươi."

Nguyên chủ không phải không có y phục của Cẩm Tú phường, nhưng đó là lúc Thành vương đang sống.

Sau khi Thành vương qua đời, những y phục kia đều bị Trình Tiêu cắt nát ngay trước mặt nàng, bao gồm cả quần áo đẹp một chút, cũng bị Trình Tiêu cắt luôn.

"Sao chuyện này lại không liên quan đến ta được, ngươi căn bản không có bộ y phục này, lúc ngươi ra ngoài cũng không phải mặc cái này? Ngươi ở bên ngoài làm gì? Vì sao lại mặc y phục của Cẩm Tú phường? Ai mua cho ngươi?"

Vấn đề của Trình Tiêu nối tiếp nhau đến.

Hình ảnh kia giống như thê tử đang chất vấn trượng phu.

Sơ Tranh nhìn chằm chằm vào Trình Tiêu, suy nghĩ xem nên làm rơi nàng ta như thế nào.

Quá đáng ghét.

Quá ồn ào.

"Ta hỏi ngươi đó!"

"Dựa vào cái gì mà ta phải trả lời ngươi?" Ngươi là cái thá gì chứ! Xử lý là được rồi!

Trình Tiêu tức giận tới mức hóa cười "Tốt, lá gan của ngươi bây giờ lớn hơn rồi phải không, không biết ở ngoài làm gì, mà đổi được một thân y phục. Hôm nay lại dám đánh Thanh Hà, nếu hôm nay ta còn không dạy dỗ ngươi, thì ngươi còn không biết vương phủ này bây giờ do ai làm chủ!"

Trình Tiêu nói xong lập tức đập một cái tát tới.

Nàng ta cố ý cong ngón tay lên, nếu cái tát kia rơi xuống, thì nhất định móng tay sẽ gây ra vết thương trên mặt Sơ Tranh.

Sơ Tranh lập tức nhấc chân đá vào bụng Trình Tiêu.

Rất, rất hung tàn nha!

Hù chết người.

Lại còn muốn đánh vào mặt ta, chó chết!

Trình Tiêu bị đạp nghiêng cả người xuống, thân thể lung lay mấy cái, cuối cùng vẫn ngã sầm xuống đất.

"A..." Trình Tiêu ôm bụng: "Đau quá..."

"Tiểu thư!" Thanh Hà tiến lên đỡ Trình Tiêu dậy.

Lục Châu khẩn trương tiến lên: "Tiểu thư."

"Trình Sơ Tranh!" Trình Tiêu đổi giọng, bén nhọn chói tai: "Ngươi dám ra tay? Hay cho Trình Sơ Tranh nhà ngươi! Thanh Hà, ngươi đến giáo huấn nàng cho ta!"

Thanh Hà: "..."

"Đi đi!"

Trình Tiêu đẩy Thanh Hà, phần bụng bị đau, làm lửa giận của Trình Tiêu ngùn ngụt bốc lên.

Đồ ngu này, tiện nhân!

...

Thành vương phi nghe được tin tức, vội vàng chạy tới viện của Sơ Tranh.

Trình Tiêu và Thanh Hà, cùng với mấy gia đinh, đều nằm trong sân.

"Nữ nhi!" Thành vương phi hoa dung thất sắc bổ nhào vào trước mặt Trình Tiêu: "Sao lại thế này, nữ nhi, con đừng dọa mẫu thân, là ai làm?"

Trình Tiêu không có nhiều vết thương, chỉ bị Sơ Tranh đá hai cái, nhưng mà rất đau...

"Nương." Trình Tiêu nhìn thấy Thành vương phi giống như nhìn thấy tâm phúc, khóc lóc cáo trạng: "Nương, nàng đánh con, con đau quá, nương xem nàng đánh con này, nương phải làm chủ cho con...."

"Không sao, không sao, nương làm chủ cho con." Nghe thấy âm thanh của Trình Tiêu, Thành vương phi thở phào, nhưng lửa giận lại lập tức bốc lên.

Thành vương phi đỡ Trình Tiêu dậy, nhìn về phía Sơ Tranh đang nhàn nhạt uống trà ở bàn đá.

Khuôn mặt tiểu cô nương hoàn toàn không có chút phấn son trang điểm, trên gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn không mảy may có chút biểu cảm nào, ánh mắt thanh u đạm mạc dừng ở hư không.

Trên tóc chỉ cài một cây trâm, làm nổi bật tư thái thanh nhã của tiểu cô nương, giơ tay nhấc chân đều tỏa ra vẻ quý khí.

Con nha đầu chết tiệt này...

Thành vương phi vừa liếc mắt đã nhìn ra Sơ Tranh không thích hợp.

Vài ngày trước gặp cô, vẫn là bộ dạng rụt rè sợ hãi, đến cả đối mặt với mình cũng không dám.

Sao bây giờ lại to gan như vậy, ngay cả khí chất cũng thay đổi.

Thành vương phi đè xuống nghi hoặc nơi đáy lòng, bày ra dáng vẻ vương phi chất vấn: "Sao ngươi lại đánh Tiểu Tiêu."

Sơ Tranh đánh giá vị phụ nhân trước mặt vài lần.

Thành vương phi cùng lắm chỉ hơn ba mươi tuổi, vì được bảo dưỡng tốt, cùng với cách ăn mặc và trang điểm, nên nhìn rất trẻ.

Đứng một chỗ với Trình Tiêu, mà chỉ giống như tỷ muội.

"Ta đánh sao?" Sơ Tranh đặt chén trà xuống, đầu ngón tay đặt lên cạnh bàn, ngữ điệu nhẹ nhàng: "Ngươi nhìn thấy rồi?"

"Cái này..." Thành vương phi chỉ vào gia đinh trên mặt đất: "Sự thật bày ngay trước mắt, ngươi còn dám giảo biện!"

"Chính bọn họ tự ngã, có quan hệ gì với ta." Sơ Tranh mặt không đổi sắc nói mò.

Gia đinh: "..." Bọn họ có thể tự làm mình ngã thành thế này à? Bọn họ có bệnh chắc!?

Thành vương phi cũng không nghĩ tới, sự thật ở ngay trước mắt, mà Sơ Tranh còn có thể phủ nhận một cách đúng lý hợp tình như thế.

"Ngươi dám nói chuyện với ta kiểu đó à?" Thành vương phi nhíu mày: "Còn có quy củ không? Ta là trưởng bối của ngươi, đứng lên cho ta!"

Sơ Tranh không chút động đậy.

Lục Châu ở phía sau gấp đến độ không được nữa.

Tiểu thư làm cái gì vậy nha.

Đánh Trình Tiêu, bây giờ lại còn đối nghịch với vương phi.

Sau này còn muốn sống trong vương phủ nữa không...

"Trưởng bối thì nên có dáng vẻ của trưởng bối, ân oán giữa tiểu bối với nhau mà ngươi cũng muốn ra mặt?" Thần sắc Sơ Tranh thản nhiên: "Chứng minh nữ nhi nhà ngươi vô năng à?"

Chứng minh nữ nhi nhà ngươi vô năng à...

Chỉ mấy chữ đã thành công làm cả người Thành vương phi nổ tung.

"Tiện nha đầu!" Thành vương phi chỉ vào Sơ Tranh mắng: "Ngươi dám đánh Tiêu Tiêu nhà ta, bây giờ lại còn không biết lễ phép, sao vương gia lại có một đứa con gái như ngươi chứ..."

Thành vương phi càng mắng càng lợi hại.

Cuối cùng còn mắng đến trên người mẫu thân của nguyên chủ.

Ánh mắt Sơ Tranh quét quanh bốn phía một vòng, trong tiếng mắng chửi của Thành vương phi, đi đén một bên khác của viện, rút một cây gậy gỗ ra.

"Ngươi làm gì! Ngươi muốn làm gì! Ngươi còn định đánh người nữa à, ngươi bỏ xuống cho ta!"

Thành vương phi bị hành động của Sơ Tranh làm cho kinh hãi, giang hai tay ra, che chở Trình Tiêu cũng đang chấn kinh lui về phía sau.

Sơ Tranh mang theo gậy gỗ, không nhanh không chậm đi tới.

Trong âm thanh quát lớn của Thành vương phi, giơ gậy gỗ lên...

Thành vương phi hoa dung thất sắc, thét lên chói tai ra lệnh cho người ta ngăn Sơ Tranh lại.

Sơ Tranh một mình một gậy.

Viện tử dần dần an tĩnh lại.

Loảng xoảng --

Tiểu cô nương ném cây gậy gỗ trong tay đi, mặt không cảm xúc bước qua "thi thể" Thành vương phi.

Phân phó Lục Châu đang sợ ngây người.

"Ném bọn chúng ra đi."