Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 175: Vương gia vạn phúc (5)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Sơ Tranh làm ra một chuyện lớn như vậy, dọa cho Thành vương phi và Trình Tiêu đến phát sợ.

Lục Châu cũng bị hù dọa.

Vốn cho rằng tiểu thư sẽ xuất phủ tìm Diệp công tử nói chuyện tiến cung, nhưng cô lại không nói đến chuyện này.

Chỉ ở Cẩm Tú phường tiêu tiền một hồi rồi dọn đường về phủ.

Bậy giờ trở về lại thành thế này...

Rốt cuộc tiểu thư bị thế nào vậy?

Sau đó Thành vương phi mang người đến tìm cô gây sự, lại bị Sơ Tranh đánh trở về.

Chuyện này làm Thành vương phi tức điên lên, nói rằng cô trúng tà.

Bà ta kêu người đi tìm đạo sĩ đến làm phép trước cửa viện của Sơ Tranh.

Sơ Tranh dựa vào cổng, mặt không cảm xúc nhìn đạo sĩ đang múa may như khỉ.

Đạo sĩ mặc đạo bào, khoảng chừng bốn mươi tuổi, sợi râu bay bay, lúc này hắn đang đứng trước hương án, he he nha nha hô nửa ngày.

Kiếm gỗ đào múa cũng không tồi, hơn nữa còn biết phun lửa, làm đám người Thành vương phi đang vây xem sửng sốt một chút.

Nhàm chán.

"Đoàn xiếc tương đối thích hợp với ngươi."

Sơ Tranh ném ra câu nói này, rồi đóng sập cửa lại.

Đạo sĩ đang uống nước bùa, nghe thấy lời này của Sơ Tranh, thì lỡ nuốt mất một ngụm, bị sặc đến mức ho khan mãi không ngừng.

"Đạo trưởng, đạo trưởng, nàng... nàng xảy ra chuyện gì vậy?" Thành vương phi khẩn trương hỏi.

Sao một chút phản ứng cũng không có.

"Cái này... Khụ khụ..." Đạo sĩ buồn nôn chết mất, muốn ói nhưng lại không dám ói trước mặt kim chủ người ta, nên phải nghẹn khuất nuốt xuống.

Đạo sĩ xụ mặt, đè ép cuống họng: "Yêu nghiệt này rất giảo hoạt, ta vừa cùng nàng giao phong, không nghĩ tới lại bị phát hiện, nàng đã khống chế thân thể của tiểu thư..."

Sắc mặt Thành vương phi lập tức biến đổi.

Đạo sĩ sờ sờ râu ria giả, phát hiện có một bên râu bay lên, hắn vội vã dán lại, không dám sờ nữa.

"Khụ khụ, vương phi cũng không cần lo lắng, đợi lão đạo ta làm phép xong, nhất định có thể thu thập được yêu nghiệt này! Để tiểu thư khôi phục lại bình thường!"

Thành vương phi nghe xong thì thần sắc hòa hoãn hơn không ít: "Vậy làm phiền đạo trưởng."

"Nên làm nên làm."

Đạo sĩ lấy lý do là bí quyết độc nhất vô nhị, không thể cho ngoại nhân xem, bảo Thành vương phi và những người khác rời đi.

Nhưng vì để cho bọn họ tin phục, nên đạo sĩ vẫn phải rống to.

Một cây gậy gỗ bay từ trong viện ra, trực tiếp nện vào trán đạo sĩ.

Đạo sĩ té nhào xuống đất.

Hắn che cái trán nổi mấy cục u, tức giận đến mức râu ria đều bay mất.

Hắn dán lại râu ria, rồi đứng lên tiếp tục ê ê a a hát.

Trong viện lại có một cục đá bay ra.

Đạo sĩ bày ra tư thế bạch hạc lưỡng sí, hắc hổ đào tâm*, ta trốn ta trốn ta trốn trốn trốn...

(*Mấy tư thế võ công =)))

Cửa viện cạch một tiếng mở ra, Sơ Tranh vừa đi ra đã phi một cước lên người đạo sĩ.

Đạo sĩ ngã sầm xuống đất.

Tiểu cô nương khoanh tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống hắn: "Ngươi đủ chưa?"

Đạo sĩ nằm rạp trên mặt đất: "Ta nói này cô nương, ta lừa gạt ít tiền cũng không dễ dàng, ngài chiếm cứ thân thể người khác thì coi như xong đi, sao lại ngăn chặn đường làm ăn của ta!"

Sơ Tranh: "..."

Ngươi không phải tên đạo sĩ dởm sao?

Sao có thể nói ra những lời này chứ?

Cô sẽ không bị hắn xem như quỷ mà bắt lại đấy chứ?

Vương bát đản không nói cho ta biết, vị diện này nguy hiểm như vậy!

"Ngài muốn làm gì ta cũng mặc kệ, nhưng ngài đừng cản trở ta lừa gạt tiền người khác được không?!" Đạo sĩ chắp tay trước ngực: "Giơ cao đánh khẽ, chúng ta nước sông không phạm nước giếng."

"Sao ngươi biết?"

Đạo sĩ nhíu mày, nửa bên râu rơi xuống khóe miệng.

Sơ Tranh nhìn thần sắc của hắn, thì đã rõ ràng có lẽ lúc nãy hắn chỉ suy đoán, cũng không xác định chắc chắn.

Nhưng bây giờ cô đã thừa nhận.

Đương nhiên cô cũng không sợ.

Đạo sĩ lấm la lấm lét dán lại râu, ngón cái và ngón trỏ xoa xoa vào nhau trước mặt cô.

Sơ Tranh lấy bạc ra ném qua.

"Dễ hiểu thôi, trước kia khi Thành vương còn sống, ta từng xem qua mệnh cách cho ngài, lúc đó không phải như vậy, sư phụ ta nói, mệnh cách của một người sẽ không phát sinh biến hóa quá lớn, cho dù giữa đường phát sinh cái gì, thì kết cục cuối cùng cũng không thay đổi. Nhưng hôm nay ta tính ra, mệnh cách của ngài thật ghê gớm nha."

Tính ra?

Đạo sĩ này quả thật có chút bản lĩnh, tính rất chuẩn xác.

Thế nhưng...

Chỉ cần vừa liếc mắt đã có thể nhìn ra cô không phải nguyên chủ, thế này không khỏi có chút lợi hại quá mức rồi?

"Vương bát đản, không phải hắn cũng là ký chủ của mi chứ?"

【 Tiểu tỷ tỷ, hắn là người ở đây nha. 】 Vương Giả dừng một chút 【 Người này có chút đạo hạnh, nếu đặt ở thế giới tu chân, thì sẽ là người may mắn được cái thế lực lớn tranh đoạt, những kỳ nhân dị sự ở các thế giới này rất nhiều. 】

Vương bát đản xác định đạo sĩ này không có bất kỳ cái gì dị thường.

Hắn chính là người của thế giới này.

Chỉ là có điểm lợi hại, và một chút "siêu phàm thoát tục", có lẽ còn... một chút hư hỏng.

Sơ Tranh mặt lạnh lùng, hỏi đạo sĩ: "Mệnh cách thế nào?"

Đạo sĩ gật gù đắc ý: "Không thể nói không thể nói, thiên cơ bất khả lộ."

Sơ Tranh tiếp tục lấy ra một túi bạc.

Nghe thấy tiếng bạc va chạm với nhau, đạo sĩ ho khan hai tiếng: "Nhân trung long phượng tùy ngài chọn, cẩm tú tiền đồ mặc ngài đi, trong mệnh của ngài có chữ quý, không ai có thể so sánh được..."

Đạo sĩ khoe khoang khen một trận.

Nếu không có vài lời không thể nói lung tung, thì có lẽ đạo sĩ phải nói là, Sơ Tranh quân lâm thiên hạ, chuyện đăng cơ xưng đế nằm trong tầm tay.

Nhưng tin tức hữu dụng thật sự thì không có bao nhiêu.

"Ngươi không cảm thấy ta là yêu nghiệt à?" Ở thời đại này, loại chuyện như chiếm thân thể người khác, hay liên quan đến quỷ thần mà nói, thì rất bị kiêng kị.

"Tác quái mới gọi là yêu nghiệt, mệnh cách của ngài thế này, làm sao có thể là yêu nghiệt được." Đạo sĩ tiếp tục khen.

Sơ Tranh: "..."

Ta cũng phải tin tưởng ta là người tốt.

Đạo sĩ lấy bạc từ trong tay Sơ Tranh đi, hắc hắc thăm dò một chút, rồi đột nhiên lên tiếng ngâm xướng hai câu.

"Bên ngoài còn có người nghe đó." Hát xong còn giải thích với Sơ Tranh.

Sơ Tranh: "..."

Còn rất chuyên nghiệp.

"Ngươi có bản lĩnh, sao đi lừa gạt làm gì?" Làm một đạo sĩ nghiêm túc không được sao?

Đạo sĩ mặt ủ mày ê: "Nếu bản lĩnh của ta lộ ra, thì sẽ bị bắt vào cung, tiến cung rồi còn có thể đi ra được không? Chắc chắn là không được, cho nên ta chỉ có thể làm một tên lừa đảo, cuộc sống bức bách a."

Sơ Tranh: "..."

Tên đạo sĩ giả như ngươi mà cũng có thiết lập thế cơ à?

Không hổ là thiên tài trong miệng Vương bát đản.

Lý do giả làm đạo sĩ mà cũng tươi mát thoát tục như thế.

Cao thủ lừa đảo của thế giới này phải có ghế cho ngươi, an bài lên, nhất định phải an bài lên!

Sơ Tranh trấn định nhìn về nơi xa xa một chút: "Ta cho ngươi năm trăm lượng, ngươi giúp ta làm một chuyện."

Năm trăm lượng!

Cặp mắt đạo sĩ lập tức sáng lên.

Mua bán lớn a! So với việc ở đây nhảy nhót lung tung thì kiếm được nhiều hơn!

"Ngài nói đi."

Sơ Tranh nói cho hắn biết xong, đạo sĩ nháy mắt ra hiệu: "Năm trăm lượng này không thể được đâu, việc của ngài có chút lớn, nếu làm không cẩn thận thì ta sẽ xảy ra chuyện đấy."

"Ngươi muốn bao nhiêu."

Đạo sĩ duỗi một ngón tay ra: "Số này."

"Một ngàn lượng?"

Đạo sĩ gật đầu.

"Thành giao."

Đạo sĩ he he nhảy hai vòng, để lừa gạt người bên ngoài, rồi nhảy về trước mặt Sơ Tranh.

"Ta phát hiện ngươi thật là xấu."

"Ta là một người tốt." Vừa rồi ngươi còn khen ta đấy! Bây giờ đã vội trở mặt nói ta xấu, sao lại thế được!!

"..." Đạo sĩ liên tục gật đầu: "Người tốt người tốt, ngài là người tốt."

Người có tiền đều là người tốt.