Xuyên Nhanh: Vai Ác Nam Thần Đừng Hắc Hóa

Chương 174: mèo cụp tai yêu thiếu niên thụ & giáo viên ba nhân cách công (6)






"Thầy An, đi làm đó à!" Nhìn thấy An Cẩn Thâm, bảo vệ bỏ điếu thuốc trong miệng ra, kẹp giữa ngón tay, vui vẻ nói.
"Vâng, buổi sáng cháu có tiết." An Cẩn Thâm mỉm cười, gật đầu, nhưng sau cặp kính lại không cười, bình tĩnh như giếng cổ không gợn sóng.
Chào hỏi với chú bảo vệ một lúc, sau khi tạm biệt, An Cẩn Thâm đột nhiên nghe được tiếng mèo kêu dưới chân.
Nương theo hướng phát ra âm thanh, An Cẩn Thâm ngoảnh lại liền thấy cách đó không xa, có một chú mèo cụp tai đứng im nhìn mình.
Đây là mèo nhà ai?
Nhìn vài lần, An Cẩn Thâm đẩy mắt kính, quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước.
"Meo!" Thấy An Cẩn Thâm đi rồi, Diệp Mộ Sanh đang đánh giá An Cẩn Thâm vội vàng đuổi theo hắn.
Tiếng kêu của Diệp Mộ Sanh làm An Cẩn Thâm quay đầu lại, thấy mèo con chạy về phía mình, An Cẩn Thâm dừng bước.
Diệp Mộ Sanh chạy đến trước mặt An Cẩn Thâm, phe phẩy cái đuôi lông xù xù, đôi mắt tròn xoe màu xanh lam nhìn chằm chằm An Cẩn Thâm, nhỏ giọng kêu lên: "Meo~"
An Cẩn Thâm ngồi xổm xuống, đặt laptop ở trên đùi, vươn tay sờ đầu Diệp Mộ Sanh, nói: "Mi đói bụng sao?"
Diệp Mộ Sanh dùng lông mềm cọ vào lòng bàn tay An Cẩn Thâm, gật đầu.
Trong mắt An Cẩn Thâm hiện lên kinh ngạc, nó có thể hiểu lời hắn nói ư?
Đúng lúc An Cẩn Thâm muốn tiếp tục trêu mèo con, thì chú bảo vệ trông thấy toàn bộ đi tới.
"Mèo con này ngoan thật!" Chú bảo vệ dừng trước mặt An Cẩn Thâm, cúi đầu nhìn Diệp Mộ Sanh cười nói.
"Chú Vương, chú biết mèo con này nhà ai không?" An Cẩn Thâm một bên xoa đầu Diệp Mộ Sanh, một bên hỏi.
Diệp Mộ Sanh nghe thấy An Cẩn Thâm nói vậy, vẫy cái đuôi, thầm nghĩ: Nếu bây giờ cậu mở miệng nói mình là của An Cẩn Thâm, thì không biết An Cẩn Thâm có bị hù chết không......
"Không biết, đây là lần đầu chú thấy nó." Chú Vương lắc đầu: "Thầy An, cháu có thấy giống mèo hoang không?"
"Mèo con này nhìn qua không giống như là mèo hoang, có thể là bị lạc chủ." Tay An Cẩn Thâm từ từ di chuyển, xoa tai Diệp Mộ Sanh đáp.
Mèo con này hẳn là mèo cụp tai.
An Cẩn Thâm thu tay, đứng lên nói: "Chú Vương, chú mang nó về phòng an ninh đi, chờ chủ nhân tới tìm. Cháu còn có tiết, cháu đi trước đây."
"Như vậy cũng được, thầy An đi dạy đi. Mèo này để chú mang đến phòng an ninh." Nói xong chú Vương liền ngồi xổm xuống chuẩn bị bế Diệp Mộ Sanh lên.
Lúc chú Vương chuẩn bị chạm vào Diệp Mộ Sanh, thì Diệp Mộ Sanh nghiêng người né tránh. Sau đó ở trong ánh mắt buồn tủi của chú Vương, cậu sát gần An Cẩn Thâm, nâng đầu nhỏ, đáng thương vô tội mà nhìn chằm chằm An Cẩn Thâm.
"......" Tay chú Vương rơi trong không trung, trong lòng cảm thán nói: Mình đáng sợ như vậy sao? Chó nuôi trong nhà không để ý đến mình, bây giờ mèo con này cũng không để ý đến mình ......
An Cẩn Thâm đang muốn rời đi thì thấy một màn này, bất đắc dĩ mà cười cười, nhưng một lát sau An Cẩn Thâm không cười nổi nữa, bởi vì hắn đột nhiên nghe thấy giọng nói trong trẻo.
"Ta không có chủ nhân."
Ánh mắt chạm đến mèo con dưới chân, An Cẩn Thâm duỗi tay đẩy mắt kính, sau cặp kính là đôi mắt tràn đầy khiếp sợ!
Vừa rồi là tiếng mèo con này thì phải!
Mèo biết nói tiếng người?
Có phải hắn nghe lầm không?
Xuất hiện ảo giác?
Đối diện ánh mắt An Cẩn Thâm, Diệp Mộ Sanh vẫy đuôi, trong đôi mắt tròn xoe lập loè ánh sáng, tiếp tục nói: "Cho nên ngươi dẫn ta về nhà, làm chủ nhân của ta, được không?"