Xuyên Nhanh: Vai Ác Nam Thần Đừng Hắc Hóa

Chương 175-176




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

CHƯƠNG 175
An Cẩn Thâm thu lại kinh ngạc trong mắt, liếc Diệp Mộ Sanh vài lần, sau đó dời tầm mắt về chú Vương đang thương tâm.
Nhìn dáng vẻ chú Vương, trên mặt không có một tia kinh ngạc, chẳng lẽ là hắn nghe lầm thật?
"Đưa ta về nhà được không? Ta đói quá......" Thấy An Cẩn Thâm tỏ vẻ mộng bức, Diệp Mộ Sanh dùng móng vuốt đẩy ống quần An Cẩn Thâm, nói.
"Thầy An, mèo con này có vẻ rất thích cháu." Chú Vương đứng lên, nói.
An Cẩn Thâm rũ mắt, đối diện ánh mắt Diệp Mộ Sanh, hắn nhíu mày, ngẩng đầu hỏi: "Chú Vương, chú có nghe thấy tiếng nói chuyện nào không?"
Mặc dù nhìn qua chú Vương không kinh ngạc, nhưng An Cẩn Thâm vẫn không nhịn được hỏi, rốt cuộc mèo có thể nói chuyện thật sự là quá huyền huyễn.
"Nghe thấy!" Chú Vương cười nói.
"Chú cũng nghe thấy à!" Nghe thấy mèo mở miệng nói tiếng người, vậy mà còn bình tĩnh như thế, chú Vương này cũng thật lợi hại.
"Đúng vậy, chú lại không điếc, đương nhiên nghe thấy cháu nói chuyện rồi, nhưng thầy An sao mà tỏ ra kinh ngạc thế?" Chú Vương tò mò hỏi.
"......" An Cẩn Thâm nheo mắt sau cặp kính, không lên tiếng.
"Ha ha ha thầy An cứ giỡn, chỗ này có mỗi hai người chúng ta, làm gì còn ai. À còn có một con mèo, mà mèo sao có thể nói được! Có phải gần đây thầy An làm việc mệt mỏi quá, cho nên nghe lầm rồi không?" Chú Vương vỗ vai An Cẩn Thâm, nói.
An Cẩn Thâm đang muốn trả lời chú Vương, Diệp Mộ Sanh cảm thấy mình bị ngó lơ nên chân trước đạp lên giày An Cẩn Thâm, đầu cọ vào chân An Cẩn Thâm, muốn cho hắn chú ý.
An Cẩn Thâm cúi đầu, liền nhìn thấy mèo con dưới chân, cậu mở miệng, một thanh âm trong trẻo mềm mại thuộc về thiếu niên truyền ra: "Ngươi không có nghe lầm, chính là ta đang nói chuyện, chú bảo vệ kia không nghe được."
"Thầy An, cháu không sao chứ?" Chú Vương nhìn thấy An Cẩn Thâm có chút không thích hợp, lo lắng hỏi.
"Không sao ạ, có thể là cháu xuất hiện ảo giác." Đôi mắt An Cẩn Thâm sâu thẳm cười nói với bảo vệ, sau đó lại ngồi xổm xuống: "Nào, ta đưa mi về nhà."
Thấy An Cẩn Thâm vươn tay với mình, Diệp Mộ Sanh liền chui vào trong lòng hắn: "Ta đói bụng."
An Cẩn Thâm không để ý đến lời Diệp Mộ Sanh, một tay ôm Diệp Mộ Sanh, tay kia cầm laptop, nói với chú Vương: "Chú Vương, mèo con này hình như đói bụng, cháu đưa nó về nhà trước, cho nó ăn một chút. Nếu chủ nhân tới tìm nó, phiền chú nói với cháu một tiếng."
"Ừ, mèo con rất thích cháu đó." Chú Vương gật đầu: "Nhưng thầy An có đi dạy kịp không?"
"Không sao ạ, cháu nhờ người dạy thay là được rồi." Nói xong, An Cẩn Thâm ôm Diệp Mộ Sanh quay về đường cũ, đi vào trong tiểu khu.
"Bây giờ ngươi chính là chủ nhân của ta." Diệp Mộ Sanh dẫm lên cánh tay An Cẩn Thâm, đứng thẳng, dùng móng vuốt nhẹ nhàng ôm cổ An Cẩn Thâm.
Tay trái An Cẩn Thâm cầm máy tính, không tiện dùng hai tay ôm Diệp Mộ Sanh, nên khi thấy Diệp Mộ Sanh như vậy, không khỏi nhắc nhở: "Cẩn thận, kẻo ngã."
"Không sao, không ngã được." Diệp Mộ Sanh vẫy cái đuôi.
"Mi biết nói tiếng người, vậy mi là mèo yêu à?" An Cẩn Thâm hỏi.
Trên đời này thế mà vẫn còn có yêu, thật đúng là thần kỳ......
"Ta là thần tiên, ngươi có tin không?" Diệp Mộ Sanh trả lời.
"Thần tiên còn sẽ đói?" An Cẩn Thâm hỏi ngược lại.
Tiểu gia hỏa này rõ ràng chính là một con mèo yêu, thần tiên sao lại nhận nhân loại làm chủ nhân, sao lại sẽ đói được.
Diệp Mộ Sanh đáp: "Bởi vì ta không có pháp lực."
CHƯƠNG 176:
"Vậy mi là thần gì?" An Cẩn Thâm lại hỏi.
"Chưởng quản tình yêu nhân gian......" Diệp Mộ Sanh còn chưa dứt lời, An Cẩn Thâm liền cười: "Nguyệt Lão à?"
"Ờ, nhưng ta còn chưa nói xong." Diệp Mộ Sanh nói: "Ta là fan trung thành của Nguyệt Lão chưởng quản tình yêu nhân gian, một con mèo yêu."
"Vừa rồi mi bảo là thần tiên mà?" An Cẩn Thâm nói.
"Trêu ngươi."
"......" An Cẩn Thâm trầm mặc, hắn biết ngay mèo con này sao có thể là thần tiên.
"Nguyệt Lão báo mộng cho ta, nói chân ái của ta sẽ xuất hiện ở đây, cho nên ta liền chạy tới. Bây giờ ngươi là chủ nhân của ta, vì vậy ngươi phải phụ trách giúp ta tìm được chân ái." Diệp Mộ Sanh tiếp tục nói bừa.
An Cẩn Thâm cười cười, đang muốn mở miệng thì ánh mắt lại dừng ở phương hướng nào đó, nói: "Vậy mi nhìn xem, con mèo kia có phải chân ái của mi không?"
Diệp Mộ Sanh túm lấy áo An Cẩn Thâm, nương theo ánh mắt hắn, thì thấy một con mèo màu cam béo phì, nằm dài trên ban công ngủ.


"Không phải, Nguyệt Lão nói chân ái của ta là một tên có bệnh tâm thần. Mèo này thoạt nhìn rất bình thường, không phải chân ái của ta." Diệp Mộ Sanh thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm An Cẩn Thâm chậm rãi nói.
An Cẩn Thâm ôm Diệp Mộ Sanh đi vào hành lang: "Bệnh tâm thần?"
Trong lúc An Cẩn Thâm nói chuyện, có một người phụ nữ trung niên đúng lúc đi ngang qua hắn, nghe thấy ba chữ kia, trên mặt hiện lên thần sắc cổ quái. Hắn đang mắng ai đó?
"Không sai, chân ái của ta là tên có bệnh tâm thần." Diệp Mộ Sanh nhìn lướt qua người phụ nữ dừng bước phía sau An Cẩn Thâm, con ngươi lóe lóe, tiếp tục nói với An Cẩn Thâm.
"Vậy mi biết nàng trông ra sao không, là giống mèo gì?" An Cẩn Thâm hỏi, biết là bệnh tâm thần, còn đi tìm cái thứ gọi là chân ái kia, mèo con này đúng là hồ đồ đáng yêu......
"Không biết, nhưng ta biết hắn không phải mèo." Diệp Mộ Sanh nói.
"......" Chủng loại bất đồng, sao yêu đương được?
Nhìn thấy An Cẩn Thâm lẩm bẩm một mình, người phụ nữ trung niên nhỏ giọng nói thầm: "Chậc, người này nhìn qua ăn mặc đoan chính, dáng vẻ đàng hoàng, không ngờ là bệnh tâm thần, không biết là nhà nào."
Về tới nhà, An Cẩn Thâm đặt laptop lên tủ, sau đó ôm Diệp Mộ Sanh đến sofa nhẹ nhàng đặt xuống.
"Ta tên An Cẩn Thâm, còn mi? Mi có tên không?" An Cẩn Thâm nói.
"Diệp Mộ Sanh. Diệp trong rễ sâu lá tốt (căn thâm diệp mậu), Mộ trong sớm sớm tối tối (triều triều mộ mộ), Sanh trong hàng đêm sanh ca." Diệp Mộ Sanh trả lời.
Nghe thấy tên Diệp Mộ Sanh, An Cẩn Thâm trầm mặc.
Tên một con mèo mà nghệ thuật như vậy ư, còn giới thiệu bằng thành ngữ bốn chữ nữa chứ.
Rễ sâu lá tốt, sớm sớm tối tối thì thôi, hàng đêm sanh ca.........
An Cẩn Thâm không nhịn được hỏi: "Mi biết hàng đêm sanh ca (*) có ý gì không?"
(*) Sanh là cái dùng để thổi ra tiếng, thường có nhiều kích cỡ, được làm bằng một số ống tre. Sanh ca là đề cập đến biểu diễn, ca hát và khiêu vũ nói chung. Hàng Đêm Sanh Ca miêu tả cuộc sống của hoàng đế và tướng quân sống xa hoa, dâm loạn. Ngày nay, thuật ngữ này được sử dụng để mô tả cuộc sống mài mòn của một người ham mê nhục dục.
"Không biết, ngươi có thể nói cho ta biết  không?" Diệp Mộ Sanh một bên đánh giá nhà An Cẩn Thâm, một bên hỏi.
"Không biết mi còn nói." An Cẩn Thâm đẩy mắt kính, bất đắc dĩ nói: "Sau này nói cho mi sau. Không phải mi đói bụng sao? Muốn ăn cái gì? Đúng rồi, nhà ta không có thức ăn cho mèo."
Đây vẫn là mèo con, mặc dù muốn đi tìm chân ái.
Nhưng sao hắn có thể giải thích cụm Hàng Đêm Sanh Ca không dành cho thiếu nhi này cho một đứa trẻ nghe được.
"Ta lại không phải mèo bình thường, không ăn thức ăn cho mèo, ngươi ăn cái gì là ta ăn cái đó." Nhìn An Cẩn Thâm đẹp trai lịch thiệp, Diệp Mộ Sanh ngoài mặt ngoan ngoãn vẫy cái đuôi, trong lòng lại cười nói: Để tui chống mắt lên coi sau này anh giải thích Hàng Đêm Sanh Ca như nào......
"Vừa lúc vẫn còn đồ ăn thừa, để ta hâm nóng cho mi ăn, mi chờ một lát." Nói xong An Cẩn Thâm liền xoay người, đi vào phòng bếp.