Xuyên Thành Cực Phẩm Tra Nam Trong Sách Niên Đại

Chương 12: 12: Hạ Lễ






Edit: Manh Manh
Beta: Ly Ly
Sở Ngự mới vừa đem bàn ăn dọn xong, người Thẩm gia liền tới cửa.
Mấy tiểu hài tử chạy đến hết trước mặt cậu, Thẩm Tiểu Nam lôi kéo tay Thẩm Kiêu: "Tiểu thúc, thúc nhìn thấy con không?" Nói xong còn quơ quơ tay trước mặt cậu.
Thẩm Kiêu một phen bắt được cánh tay nhỏ béo béo kia, nhéo nhéo mặt bánh bao trắng nõn của đối phương nói, "Thúc thúc nhìn thấy." Thanh âm rất nhẹ, nhưng lại lộ ra vui sướng.
Buông tay đang nhéo tiểu hài tử ra, Thẩm Kiêu nhìn người đến, cười cười: "Gia gia, ba, mẹ còn có đại ca, tam ca, con rất tốt, khoảng thời gian này làm mọi người lo lắng rồi."
Thẩm gia gia tiến lên sờ đầu cậu, "Tốt là được, tốt là được."
Mấy người thay phiên túm lấy Thẩm Kiêu nói một trận, Sở Ngự cũng không quấy rầy bọn họ, an tĩnh ngốc trong phòng bếp.
Đại khái qua nửa giờ sau, Sở Ngự nghe thấy bên ngoài có người gọi hắn, liền ra bên ngoài.

Thẩm phụ lần nữa nói cảm ơn với Sở Ngự, Sở Ngự vẫy vẫy tay, bất luận Sở Ngự giải thích như thế nào, người Thẩm gia vẫn nhận định là hắn trị hết đôi mắt cho Thẩm Kiêu.

Sở Ngự thấy giải thích cũng không thông, liền không kiên trì nữa.
Một lát sau mấy người Thẩm gia rời đi.

Trước khi đi Thẩm phụ còn cho Sở Ngự hai mươi đồng cùng một ít phiếu gạo, muốn hắn lại chiếu cố thiếu niên thêm một tháng, Sở Ngự tiếp nhận tiền, đáp ứng.
Thẩm Tiểu Nam cùng Thẩm Tiểu Bắc vẫn còn đang ôm Thẩm Kiêu, dáng vẻ rất bất đắc dĩ, Thẩm Tiểu Bắc tiến lại gần hôn Thẩm Kiêu, "Tiểu thúc, đêm nay con thể ở lại đây được không? Con muốn ngủ chung với thúc." Thẩm Tiểu Nam cũng phụ họa nói, ồn ào đòi phải ở lại chỗ này.
Thẩm Kiêu sờ đầu bọn nhóc, "Bây giờ còn chưa được, chân thúc thúc còn chưa tốt, chờ chân thúc thúc tốt mới có thể cùng nhau ngủ."
Hai tiểu hài tử có chút thất vọng, nhưng cũng ngoan ngoãn gật đầu, cho thấy chính mình đã biết, sau đó liền theo gia gia bọn họ trở về.
"Ọt ~ ọt".
Sở Ngự nghe được tiếng vang đột nhiên truyền đến có chút buồn cười, liếc mắt nhìn thiếu niên một cái, quả nhiên khuôn mặt thiếu niên đã đỏ bừng, trong ánh mắt cũng lộ ra chút không biết như thế nào, Sở Ngự cũng hình dung không ra, tóm lại bộ dáng thoạt nhìn rất dễ bắt nạt.
"Tôi mang cơm chiều ra".
Thẩm Kiêu nhìn Sở Ngự đi vào phòng bếp, nhiệt độ trên mặt chậm rãi giảm xuống, nhìn cái bụng không biết kìm chế của bản thân, cậu nhịn không được dùng sức xoa xoa, "Sao lại không kiềm chế được, giữa trưa rõ ràng ăn nhiều như vậy!" Mới vừa thảo phạt xong bụng của mình, cậu liền thấy Sở Ngự đem cơm chiều ra tới.
Mắt thiếu niên hôm nay đã tốt, Sở Ngự cũng không cần gắp đồ ăn cho cậu, thiếu niên ăn rất vui vẻ, nụ cười trên mặt chưa từng ngừng.
Đôi khi Sở Ngự cũng không rõ, Thẩm Kiêu rõ ràng nhìn gầy như vậy, đồ cậu ăn đều biến đi đâu mất rồi.

Nhịn không được nhìn về phía bụng đối phương, phát hiện nơi đó cũng không có biến hóa rõ ràng......

Hôm nay có sườn xào chua ngọt Thẩm Kiêu rất thích ăn, miệng cậu đối với mấy món chua ngọt này không có sức chống cự.
Hai người ăn xong, Sở Ngự ôm thiếu niên trở về phòng.
Trong phòng có chút tối, Sở Ngự không bật đèn, từ trong tay Thẩm Kiêu tiếp nhận đèn dầu hoả để trên bàn.

Mở ngăn tủ, từ bên trong lấy ra một tờ báo cũ, đem nó gấp thành một cái mũ tam giác, để ngược trên bóng đèn.

Đem mũ cố định tốt mới mở đèn lên.
Ánh đèn yếu đi không ít, không có chói mắt như lúc trước.
Thẩm Kiêu vẫn luôn không nói gì, yên lặng nhìn Sở Ngự.

Cậu vẫn luôn biết Sở Ngự rất tốt, nhưng lúc này với tri thức bần cùng có hạn của mình, cậu không tìm thấy một từ có thể hình dung Sở Ngự, cậu chỉ cảm thấy rất thoải mái, rất ấm áp.
Sở Ngự đem sách tiếng Anh cơ sở trên bàn đưa cho Thẩm Kiêu, "Chúc mừng!" Ánh mắt chuyên chú lại ôn nhu.
Thẩm Kiêu nhận sách, "Cảm ơn anh, Sở ca." Thẩm Kiêu cảm thấy mình nói lời cảm tạ không thể biểu đạt hết cảm kích cùng yêu thích đối với Sở Ngự, nhưng cậu không biết tổ chức ngôn ngữ như thế nào, vừa định nói hai câu, Sở Ngự đã mở miệng lần nữa.
"Cậu thích thì tốt, nếu cậu muốn học, ngày mai chúng ta có thể bắt đầu."
"Tôi muốn học".
Sở Ngự nhìn hốc mắt giống như có chút ướt át, đuôi mắt có chút phiếm hồng của thiếu niên, hắn nhịn không được lấy tay nhéo nhéo, "Muốn học tôi ngày mai lại dạy cậu, đôi mắt cậu mới vừa tốt, chịu không nổi ánh sáng mạnh, bây giờ ánh đèn lại quá mờ, không thích hợp học tập.

Về sau ban ngày chúng ta lại học."
Thẩm Kiêu dùng sức gật gật đầu.
Nói xong, Sở Ngự đến phòng bếp lấy hai chậu nước, một chậu dùng để rửa mặt cho thiếu niên, một chậu dùng để chườm nóng.

Sau khi rửa mặt sạch sẽ, đổi thuốc cho Thẩm Kiêu xong, Sở Ngự lấy ghế dựa đặt bên mép giường, "Hôm nay nói cho cậu một chút về quy luật thiên thể vận hành".
Sở Ngự nói xong Thẩm Kiêu đã ngủ rồi, còn phát ra mấy tiếng khò khè nho nhỏ.
Hôm nay cảm xúc của thiếu niên dao động rất lớn, buổi tối sẽ dễ mệt rã rời.

Sở Ngự đem quyển sách trong ngực Thẩm Kiêu rút ra, đặt lên đầu giường, cẩn thận đấp chăn cho thiếu niên rồi trở về phòng.
Sáng sớm, tiếng gà gáy đánh vỡ yên lặng.

Trong phòng, Thẩm Kiêu từ trong mơ tỉnh lại.

Tối hôm qua là đêm cậu ngủ ngon nhất trong khoảng thời gian này, buổi sáng tỉnh lại cả người đều nhẹ nhàng không ít.

Nhìn quanh bốn phía một chút, từ trên đầu giường tìm được quyển sách cậu tâm tâm niệm niệm.
Bìa sách có chút cũ nát, mặt trên viết bốn chữ tiếng Anh cơ sở thật to, phía dưới còn có một ít ký tự tiếng Anh.

Thẩm Kiêu nhẹ nhàng mở sách ra, trong sách cũng là tiếng Anh, chỗ trống có một ít chú giải viết tay cùng tiếng Anh.

Chữ rất đẹp, từng nét đều lộ ra một ít sắc bén, nhưng tổng thể lại làm người ta có cảm giác nhu hòa, rất mâu thuẫn, nhưng thoạt nhìn cảnh đẹp ý vui.
Thẩm Kiêu nhịn không được lấy tay sờ sờ.

Trang giấy khá dày, thời điểm Sở Ngự viết lại phá lệ chú ý, hạ bút nhẹ tênh.

Bởi vậy Thẩm Kiêu cũng không thấy dấu vết rõ ràng nào.

Cẩn thận lật sách, phát hiện bên trong cơ hồ mỗi một tờ đều có chú giải, từ vựng.

Tươi cười trên mặt Thẩm Kiêu càng ngày càng đậm, khóe miệng vươn rất cao.
Cậu thích phần "Hạ lễ" này, rất thích rất thích.
Từ hôm qua sau khi biết mắt Thẩm Kiêu đã tốt trở lại, Tô Điềm Điềm cả buổi tối không ngủ được.

Chẳng qua mắt Thẩm Kiêu bây giờ mới vừa tốt, người Thẩm gia hai ba ngày lại chạy tới phòng y tế.

Nàng tạm thời chưa nghĩ ra biện pháp tốt để đối phó Thẩm Kiêu, Sở Ngự hai người này.


Chẳng qua nghĩ đến hai ngày nay nàng ở trên phố tìm người, nội tâm nảy lên một cổ khoái ý, "Thẩm Liên Hoa ngày tháng tốt đẹp của cô lập tức kết thúc rồi." Nghĩ đến ngày tháng thê thảm của Thẩm Liên Hoa sau này, nàng nhịn không được bật cười.
Thẩm mẫu nhìn Tô Điềm Điềm đang làm đột nhiên cười ra tiếng có chút phát ngốc, còn có chút rét run.

Tiếng cười kia Thẩm mẫu hình dung không ra, chỉ cảm thấy có chút ớn lạnh, may mà đối phương rất nhanh đã ngừng lại.
Hôm nay Sở Ngự muốn đi Cung Tiêu Xã mua ít vật dụng hàng ngày, hỏi thiếu niên đêm nay muốn ăn cái gì.

Có được đáp án, liền đeo túi trên lưng rời đi.
Đồ vật của Cung Tiêu Xã ở trấn trên không nhiều lắm, nhưng thứ Sở Ngự muốn, nơi này tất cả đều có.

Rất nhiều rau dưa trong nhà đang ở giai đoạn sinh trưởng đều đã bị Sở Ngự hái, bởi vậy lần này hắn mua rất nhiều hạt giống rau, có rau xà lách, rau hẹ còn có cải trắng cùng củ cải mà thiếu niên thích ăn.
Sau khi mua xong hạt giống, Sở Ngự lại mua chút đồ dùng sinh hoạt.

Nhìn thấy kẹo sữa đại bạch thỏ trên kệ thủy tinh, nghĩ đến dáng vẻ thỏa mãn lần trước của thiếu niên khi ăn kẹo, tựa như chú sóc nhỏ đang ôm quả tùng với vẻ mặt hạnh phúc.
Sờ sờ phiếu kẹo trên người, "Cho tôi thêm nửa cân kẹo sữa đại bạch thỏ." Nói xong đem tiền cùng phiếu đưa qua.
Bởi vì cơm chiều Thẩm Kiêu nói muốn ăn móng heo hầm, Sở Ngự mua một bộ móng heo, mua sắm xong Sở Ngự liền nện bước trở về nhà.
"Cứu mạng, cứu mạng......!Ngô, cứu mạng".

Lúc Sở Ngự đi đến nửa đường nghe thấy có người kêu cứu mạng, thanh âm là từ rừng cây bên cạnh truyền đến.

Nơi này cách Thẩm gia truân còn một khoảng xa, xung quanh cũng không thấy được người nào.

Nghĩ nghĩ, Sở Ngự buông túi, nhặt một cây gậy gỗ đi vào trong rừng.
Thẩm Liên Hoa nhìn hai kẻ lưu lạc trước mặt, nội tâm không ngăn được sợ hãi.

Hôm nay nàng đi Cung Tiêu Xã đổi trứng gà, không nghĩ tới nửa đường trở về, lại đột nhiên nhảy ra hai kẻ lưu lạc, đem nàng kéo vào trong rừng.

Bây giờ bản thân bị trói, miệng bị nhét đồ vật không thể cầu cứu......
Hai kẻ lưu lạc nhìn Thẩm Liên Hoa bật cười hắc hắc, nam nhân hơi lùn trong đó nói: "Ý này của đại ca không tồi a, nàng ta lớn lên khá tốt." Nói xong liền tiến lên sờ sờ, bộ dáng ghê tởm đến cực điểm.
"Mau đem quần áo nàng ta lột xuống, đừng lãng phí thời gian." Nói xong đi lên trước, cùng với nam nhân vóc dáng thấp kia một trái một phải xé quần áo Thẩm Liên Hoa.
Thẩm Liên Hoa có chút tuyệt vọng, nhưng nàng lại không phát ra nổi một chút thanh âm nào.

Nước mắt muốn chảy khô, nàng khẩn cầu ai đó có thể ra tay cứu mình......

"Bang bang".
Sở Ngự nhìn hai người ngã xuống, lại đánh vào cổ chân tay bọn họ hai côn.

Tiếp theo lại tiến lên mở dây thừng trên người Thẩm Liên Hoa, hỏi "Cảm giác thế nào, có bị thương không?"
Thời điểm Thẩm Liên Hoa nhìn thấy Sở Ngự trong nháy mắt liền từ địa ngục trở về nhân gian, nàng nâng tay rút vải bố trong miệng ra, "Cảm ơn anh sinh viên Sở, bọn họ không có đánh tôi, trên người không cũng có thương tổn."
Sở Ngự nhìn trên người nàng xác thật không có vết thương ngoài da nào rõ ràng, cũng không hỏi nhiều.
Nhìn hai người ngất xỉu, Sở Ngự hỏi: "Hai người này, cô tính toán làm sao." Loại sự tình này đặt ở thế kỷ 21 cũng sẽ ảnh hưởng đến cả đời đối với nữ hài, huống chi đối với nữ hài ở thập niên 70 hà khắc, tuy rằng không có tạo thành thương tổn thực chất gì, nhưng ngôn luận rất đáng sợ.
Thẩm Liên Hoa ngẩng đầu nhìn Sở Ngự, "Sinh viên Sở, cảm ơn anh.

Còn lại tôi sẽ xử lý tốt." Sợ Sở Ngự nghĩ nhiều cô bỏ thêm một câu, "Yên tâm, tôi sẽ không nháo ra mạng người."
Sở Ngự đối với tội phạm luôn luôn căm thù đến tận xương tuỷ, huống chi là loại phạm tội vũ nhục tính người này.

Hắn nhìn trạng thái tinh thần của Thẩm Liên Hoa, lại nhìn hai người nằm trên mặt đất, gật đầu.
"Bọn họ đại khái bốn năm giờ sau mới có thể tỉnh." Nói xong liền muốn rời đi.
"Từ từ, sinh viên Sở, giúp tôi đem cái này đưa cho Thẩm Kiêu được không?" Nói xong từ trong rổ rơi bên cạnh lấy ra một quyển sách.

"Sáng nay nghe Thẩm thúc nói mắt Thẩm Kiêu đã tốt rồi, tôi cố ý đi tìm quyển sách trở về, tính mang tới cho Thẩm Kiêu."
Sở Ngự nhìn quyển sách kia, 《Tư Trị Thông Giám》, bìa sách có chút cũ, nhưng thoạt nhìn không dơ.

Sở Ngự nhận sách, nói cảm ơn.

Tuy rằng lời nói của đối phương có trăm ngàn chỗ hở.
Nhìn thân ảnh Sở Ngự rời đi, Thẩm Liên Hoa thả lỏng không ít.

Sách là bản thân nàng đi trạm phế phẩm tìm, nhưng muốn tặng cho Thẩm Kiêu cũng là sự thật, mắt Thẩm Kiêu tốt lên, nàng thật sự rất vui vẻ, dù sao trước kia nàng cũng xem Thẩm Kiêu như đệ đệ.

Nghĩ đến đối phương thích đọc sách, chính mình cũng chỉ có sách giáo khoa, chỉ có thể đến trạm phế phẩm thử thời vận, không nghĩ tới thật để nàng tìm được mấy quyển sách tốt, 《Tư Trị Thông Giám》 là một quyển tốt nhất bên trong......
Tác giả có lời muốn nói:
Sở ca: Đây, chúc mừng.
Kiêu Kiêu: Anh thật tốt!.