Xuyên Thành Cực Phẩm Tra Nam Trong Sách Niên Đại

Chương 13: 13: Nỗi Lòng






Edit: Ly Ly
Beta: Manh Manh
Nhìn hai người nằm trên mặt đất, Thẩm Liên Hoa lộ ra một nụ cười vặn vẹo.

Mặc dù không biết sinh ý theo như lời của bọn họ là chuyện gì, nhưng nàng không quan tâm, hiện tại nàng chỉ muốn giết chết bọn họ, nhưng nàng vẫn còn lý trí, biết điều gì có thể làm và điều gì không thể làm.

Nhặt lên gậy gỗ Sở Ngự vừa mới ném xuống, hung hăng đâm mạnh vào nửa thân dưới của bọn họ.

Cho dù hai người đã hôn mê, nhưng vẫn phát ra tiếng rên.

Nhìn hai người dưới chân lộ ra thần sắc thống khổ, khủng hoảng cùng buồn bực trong lòng Thẩm Liên Hoa tiêu tan không ít.

Nhặt lại đồ đạc bị rơi xuống, sửa sang lại đầu tóc cùng quần áo, Thẩm Liên Hoa đi về phía Thẩm gia truân.

"Điềm Điềm, Điềm Điềm".

Nhìn con dâu vẫn luôn thất thần, Thẩm mẫu không khỏi nói với nàng vài câu, "Sao con cứ nhìn về phía cửa thôn vậy? Khi làm việc đừng có thất thần, không cẩn thẩn sẽ bị cuốc làm bị thương."
Tô Điềm Điềm bị Thẩm mẫu làm cho hoảng sợ, nàng đang ước tính thời gian, tính toán tìm người cùng nàng đi "Bắt gian".

Nếu Thẩm mẫu nhìn thấy Thẩm Liên Hoa bị hai kẻ lưu lạc □□, vậy đời này mặc kệ như thế nào, Thẩm Liên Hoa và Thẩm Kiến Quốc cũng không có khả năng.

Tô Điềm Điềm đắm chìm trong tưởng tượng của mình đột nhiên nghe thấy giọng nói của Thẩm Liên Hoa, nàng có chút ngốc, ngẩng đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh.

Liền thấy bên cạnh mảnh đất, Thẩm Liên Hoa đang đỡ ba nàng, hai nhà phụ trách cách nhau không xa, Tô Điềm Điềm thậm chí còn có thể nghe rõ lời nói của Thẩm Liên Hoa.

"Ba, không phải đang cùng em ở nhà nghỉ ngơi sao? Tại sao em lại xuống ruộng".


Nói xong nắm nắm lỗ tai Thẩm Bằng ở bên cạnh, "Để em trông ba, chị mới đi ra ngoài trong chốc lát, em lại để cho ba xuống ruộng".

Thẩm Bằng vừa nhìn thấy tỷ tỷ nhà mình lỗ tai liền đau, hiện tại tỷ tỷ ra tay càng đau hơn.

Chặn lại nói, "Ba chỉ giúp em gieo hạt giống, huống chi là chính bản thân ba muốn tới, em có khuyên, để ông đừng tới, ông không nghe." Nói xong đôi mắt đều đỏ, một đám chỉ biết trách nó, ba mắng nó, tỷ tỷ cũng mắng nó.

Nhìn nữ nhi đang tức giận, Thẩm Binh cũng không dám nói chuyện, chỉ có thể tiến lên kéo tay nữ nhi nói, "Hoa Hoa, con đừng trách Bằng Bằng, là bản thân ta cảm thấy ở nhà ngốc không được".

Người bên cạnh cũng cười cười, "Nha đầu Thẩm gia, ba con thật sự không làm gì, chỉ thả chút hạt giống, con cũng đừng quá lo lắng cho ba con, ta thấy kể từ khi sinh viên Sở kia xem qua sắc mặt của ba con tốt lên không ít, tổng thể ngốc ở trong nhà cũng không phải là chuyện tốt, ra ngoài hoạt động cũng tốt."
"Đúng vậy Thẩm nha đầu", một đám người phụ họa.

Thẩm Liên Hoa nghe mọi người nói như vậy cũng yên tâm hơn không ít, đem rổ đưa cho Thẩm Binh, "Ba, người trở về đưa cho mẹ cùng nãi nãi nấu cơm đi, đợi lát nữa cũng nên tan tầm rồi."
Thẩm Binh thấy nữ nhi không tức giận, chặn lại nói, "Ta đây liền về nhà nấu cơm", nói xong liền rời đi.

"Không nghĩ tới Liên Hoa này sinh khí lên cũng dọa người như vậy".

Thẩm đại tẩu, nhịn không được cười cợt một câu.

Thẩm mẫu lắc đầu, "Con cũng biết hài tử kia số khổ, nếu Thẩm Binh lại xảy ra chuyện gì, vậy đứa nhỏ này đương nhiên chịu không nổi, vừa rồi đột nhiên tức nhận cũng bình thường."
Tô Điềm Điềm đã không còn nghiêm túc nghe bọn họ nói chuyện nữa, nàng chỉ nhìn thấy Thẩm Liên Hoa vừa mới quay về phía nàng cười cười, nụ cười kia khiến nàng có chút sợ hãi.

Nàng không biết Thẩm Liên Hoa trở về như thế nào, vì sao không có bị □□, còn có nàng ta có phải đã biết điều gì rồi hay không......!
Bên ngoài thế nào Sở Ngự không biết, cũng không quan tâm.

Khi đi vào phòng y tế, hắn thấy mắt thiếu niên trở nên sáng rực, trên mặt cũng lộ ra mỉm cười, mỏi mệt trên người hắn tức khắc giảm bớt không ít.

"Sở ca, sao lần này anh lại đi lâu như vậy?" Thẩm Kiêu có chút tò mò, dựa theo kinh nghiệm lúc trước, Sở Ngự hẳn là đã sớm trở lại.


"Trên đường gặp Thẩm Liên Hoa, nàng để tôi mang cho cậu quyển sách, nói là đệ đệ nàng đưa cho cậu, trì hoãn một đoạn thời gian".

Nói xong từ trong sọt lấy ra quyển 《Tư Trị Thông Giám》.

Thẩm Kiêu nghe vậy gật gật đầu, "Nguyên lai là Liên Hoa tỷ."
"Tên Thẩm Bằng kia sẽ đưa sách cho tôi sao? Mặt trời mọc từ hướng Tây? Cậu ta chưa bao giờ thích đọc sách", nói xong liền cầm lấy sách Sở Ngự đưa tới.

Sở Ngự thấy thiếu niên đã cầm lấy sách, nhẹ nhàng lật xem, cũng thật cẩn thận.

Hắn không trả lời vấn đề của thiếu niên, xách sọt vào phòng bếp, chuẩn bị nấu cơm.

Thẩm Kiêu chỉ đơn giản nhìn nhìn sách, khi ngẩng đầu nhìn lên phát hiện Sở Ngự đã rời đi.

Nhìn về phía phòng bếp, phát hiện nam nhân đang ở bên trong nấu cơm, cũng không nghĩ nhiều, Thẩm Kiêu ôm sách tiếp tục đọc.

Trước khi Sở Ngự ra cửa, đã dùng nước ngâm đậu nành.

Hiện tại các nếp gấp trên hạt đậu đã không còn nhìn thấy, cũng biến lớn không ít.

Đem móng heo cùng đậu nành rửa sạch sẽ, để vào nồi hầm.

Nhìn ngọn lửa trên bếp, cảm giác không thoải mái trong lòng Sở Ngự dần dần lắng xuống.

Sau khi chuẩn bị xong cơm chiều, sắc trời cũng dần dần tối sầm lại.

Sở Ngự bậc lửa châm thảo dược đuổi muỗi trong phòng bếp, huân huân ra bên ngoài.


Bước ra khỏi phòng bếp, phát hiện thiếu niên vẫn đọc sách như cũ với vẻ mặt thích thú, cảm giác không thoải mái trong lòng hắn lại nổi lên lần nữa.

Thẩm Kiêu thấy Sở Ngự, cười cười, gọi Sở ca.

Sở Ngự đi lên phía trước, ở bên cạnh cậu huân huân.

Thấy quanh thân không có muỗi, đem thảo dược đuổi muỗi đặt bên cạnh hàng rào tre.

Đẩy Thẩm Kiêu đến trước bàn cơm, rút sách trong tay cậu ra, "Ăn cơm trước, ăn xong rồi lại xem".

Nói xong liền đi vào phòng bếp, bưng cơm chiều ra.

Thẩm Kiêu cảm thấy hôm nay Sở Ngự có chút không thích hợp, nhưng cụ thể không thích hợp ở chỗ nào cậu cũng không nói lên được, trong lòng cũng có chút không dễ chịu.

Cơm chiều hôm nay thực an tĩnh, hai người không có gì để giao lưu.

Thẳng đến sau khi Sở Ngự giúp Thẩm gia rửa mặt sạch sẽ chuẩn bị trở về phòng, Thẩm Kiêu gọi hắn lại, "Sở ca, hôm nay không nói chuyện sao?"
Thiếu niên dưới ánh đèn có chút đơn bạc, ánh mắt cũng không sáng như hôm qua, giống như một con mèo sắp bị chủ nhân vứt bỏ, có chút đáng thương.

"Cậu hôm nay đọc sách lâu như vậy, hiện tại còn muốn nghe?"
Nghe Sở Ngự nói xong, Thẩm Kiêu ngẩn người, hắn cảm thấy bản thân không hiểu rõ, hỏi, "Cái gì?"
Sở Ngự nhìn bộ dáng ngây thơ của Thẩm Kiêu, dừng lại một chút, "Ý của tôi là, hôm nay cậu đã đọc sách thật lâu, tôi cho rằng đêm nay không cần tôi đọc sách".

"Nhưng sách hôm nay tôi đọc không phải là anh đưa cho tôi sao?".

Thiếu niên không chút nào suy tư nói chọc thủng sự buồn bực cả một buổi tối của Sở Ngự, nghe được thiếu niên nói hắn cảm thấy bản thân có chút cao hứng.

Thẩm Kiêu cảm thấy đêm nay có chút khó chịu, nhìn Sở Ngự bất động tại chỗ, cảm thấy chính mình có chút vô cớ gây rối.

Có chút ghét bỏ bản thân như vậy, Sở Ngự đã chiếu cố mình rất tốt, chính mình lại luôn quấn lấy đối phương, Sở Ngự có thể hay không sẽ cảm thấy cậu rất phiền nhân, nghĩ vậy vành mắt bất giác đỏ lên.

Sở Ngự nhìn thiếu niên trên giường đuôi mắt dần dần phiếm hồng, áp xuống cảm xúc không rõ trong lòng kia, "Vậy tôi sẽ nói tiếp chuyện ngày hôm qua cho cậu".


Nói xong kéo ghế dựa đến mép giường.

Thẩm Kiêu nghe thấy ngữ khí của Sở Ngự rõ ràng đã ôn hòa hơn, yên tâm không ít, nhưng vẫn sợ hãi đối phương sẽ chán ghét mình......!
Đêm nay trong lòng hai người đều chất chứa tâm sự, ngủ cũng không an ổn.

Bên kia Thẩm Liên Hoa cùng Tô Điềm Điềm hai người cũng còn chưa ngủ.

Tô Điềm Điềm là sợ hãi không dám ngủ, nàng vẫn còn phiền lòng vì chuyện hôm nay của Thẩm Liên Hoa, không biết đối phương đã làm cách nào để tránh được hai kẻ lưu lạc kia, không biết hai kẻ lưu lạc kia có khai ra bản thân hay không, mặc dù lúc ấy nàng đã ngụy trang.

Mà bên này Thẩm Liên Hoa chỉ đơn thuần suy nghĩ làm thế nào để trả thù Tô Điềm Điềm, hôm nay nàng phát hỏa bên ruộng, một mặt là lo lắng cho a ba nhà mình, một mặt khác chính là muốn hấp dẫn sự chú ý của mọi người để nhìn xem kẻ mướn người nhục nhã nàng có ở trong đất hay không.

Đầu óc nàng chuyển động rất nhanh, đối tượng hoài nghi đầu tiên chính là Tô Điềm Điềm, bởi vậy phá lệ chú ý sắc mặt của Tô Điềm Điềm, quả nhiên biểu tình khi Tô Điềm Điềm nhìn thấy nàng rõ ràng là sửng sốt, sau đó lại thấy nàng mỉm cười sắc mặt liền trở nên tái nhợt.

Vuốt tiểu đao vừa được mài giũa tốt trong lòng ngực, Thẩm Liên Hoa cười trầm thấp hai tiếng.

Nàng ghen ghét với Tô Điềm Điềm, nhưng nàng tự nhận là chưa từng làm chuyện gì có lỗi với đối phương, lúc trước ở trước mặt mọi người khiến cho nàng ta xấu hỏi cũng là vì bản thân nàng ta cùng người khác thật không minh bạch, nàng tận mắt nhìn thấy.

Nàng cảm thấy loại nữ nhân phóng đãng như thế này sao có thể xứng đôi với Thẩm Kiến Quốc.

Nắm chặt tiểu đao trong tay, "Tô Điềm Điềm, cô tốt nhất nên cầu nguyện cô sẽ không làm ra chuyện gì ngu xuẩn nữa, nếu lại để tôi bắt được, tôi sẽ khiến cô phải trả giá."
Đặt tiểu đao xuống, từ dưới gối đầu lấy ra một hòn đá nhỏ.

Nhìn cục đá kia, Thẩm Liên Hoa cười cười, thần kinh căng thẳng một ngày trời rốt cuộc cũng có thể thả lỏng.

Nhìn kia cục đá Thẩm Liên Hoa nhịn không được thấp giọng nỉ non nói: "Hôm nay tôi rất sợ hãi, may mắn sinh viên Sở xuất hiện, bằng không tôi thật sự không biết tiếp theo nên làm gì bây giờ.

Tôi không thể chết được, nếu tôi chết rồi, Bằng Bằng còn nhỏ, chuyện trong nhà nó gánh không được, may mắn không có việc gì, may mắn không có việc gì." Nói xong ngã xuống trên giường, nước mắt nhiễm ướt gối đầu, trong miệng còn nhắc mãi may mắn không có việc gì, may mắn không có việc gì......
______________
Beta có lời muốn nói:
Trở lại sớm hơn dự định, cảm ơn mụi ngừi đã ủng hộ..