Xuyên Thành Cực Phẩm Tra Nam Trong Sách Niên Đại

Chương 5: 5: Dọn Ra Khỏi Điểm Thanh Niên Tri Thức






Edit: Ly Ly
Beta: Manh Manh
Kết thúc một ngày làm việc, Sở Ngự nhận ra rằng nông dân quả nhiên là một quần thể mệt mỏi nhất.

Thân thể này khuyết thiếu rèn luyện, sau một ngày lao động, Sở Ngự cơ hồ có thể tưởng tượng ngày mai toàn thân sẽ có bao nhiêu mệt mỏi.

Trở lại điểm thanh niên tri thức, Sở Ngự nhịn không được trước tiên nằm trên giường một hồi.

Mới vừa nằm xuống không bao lâu, đã có thanh niên tri thức lục tục trở lại.

Bọn họ thấy Sở Ngự nằm trên giường, trong đó có tên thanh niên tri thức lớn tuổi, nhịn không được, mở miệng hỏi: “Sở Ngự, hôm nay nhi tử của đội trưởng tìm cậu có chuyện gì sao?”
Mọi người đều biết, người trong thôn giống nhau đều chướng mắt thanh niên tri thức, cho rằng bọn họ không thể làm tốt công việc, chỉ biết lười nhác.

Hiếm khi nhìn thấy trong thôn có người có sắc mặt tốt đối với thanh niên tri thức, huống chi hôm nay thái độ của Thẩm Vệ Quốc đối với Sở Ngự thậm chí có thể nói là ân cần.

Sở Ngự không định giấu giếm, bởi vì chậm nhất là ngày mai hắn sẽ dọn khỏi điểm thanh niên tri thức, cho nên hắn nói với thanh niên tri thức trước mặt: “Lúc trước tôi thực tập ở bệnh viện, có giấy chứng nhận làm nghề y.

Khoảng thời gian trước bác sĩ trong đội xích cước đã đi rồi, trưởng thôn thấy tôi thích hợp, liền đem tôi an bài đến bên kia.

Ngày mai tôi sẽ dọn đi, lương thực của tôi cũng không còn dư lại bao nhiêu, tôi liền không cầm.”
Những người khác nghe thấy lời này của Sở Ngự, vội vàng nói: “Cậu sẽ khám bệnh?”
“Có một chút da lông, nhìn chung đau đầu nhức óc cũng không thành vấn đề.”

“Vậy về sau nếu có bệnh đau đầu nhức óc gì, đến tìm cậu vậy nhân tiện lấy chút tiện nghi”, Trương Cường cười ha hả nói.

Sở Ngự nghe vậy cười cười: “Có thể, nhưng tôi vẫn là hy vọng anh không cần tới.”
Qua một lát, nữ thanh niên tri thức cũng đã trở lại, hôm nay đến phiên Lưu Hoành nấu cơm, cũng chính là thanh niên tri thức lớn tuổi vừa mới nói kia.

“Đến giờ, nên đi nấu cơm, hôm nay ăn chút đồ ngon, cũng coi như là chúc mừng Sở Ngự tìm được một công việc tốt, mọi người đều lấy chút thứ tốt ra, chúng ta cùng nhau nếm thử mới mẻ.” Nói xong, dẫn đầu mở ra ngăn tủ của mình, từ bên trong lấy ra hai quả trứng gà.

Những thanh niên tri thức còn lại cũng đều cầm chút đồ vật, có trứng gà, thịt khô, lạp xưởng……
Sở Ngự không nghĩ tới những thanh niên tri thức này sẽ có phản ứng như vậy, rốt cuộc quan hệ của nguyên thân cùng bọn họ không tính là tốt.

Đối với hảo ý của những thanh niên tri thức này, Sở Ngự cự tuyệt cũng không tốt lắm, yên lặng tiếp nhận.

Mọi người đều ăn cơm chiều rất vui vẻ, sau khi ăn uống no đủ thì cùng nhau đi nhà tắm.

Ngày hôm sau, Sở Ngự rời giường trước nửa tiếng, rửa mặt xong, cầm lấy đồ đã thu thập xong tối hôm qua, đi đến phòng y tế trong thôn.

Phòng y tế, hai vợ chồng Thẩm Vệ Quốc đang dọn dẹp sân.

Phòng y tế thoạt nhìn cũng rất lớn, có riêng một cái sân, bên trong có ba gian phòng, trong đó một gian là khám bệnh và bốc thuốc chuyên dụng, một gian khác là dùng để cho người ở, còn có một cái là phòng bếp.

Sở Ngự hô gọi hai người đang bận rộn “Đồng chí Thẩm, còn có chuyện gì cần tôi làm không?”
Vợ chồng Thẩm Vệ Quốc thấy Sở Ngự đứng ở cửa, vội vàng nói: “Sinh viên Sở, sao cậu đến sớm như vậy.” Nói xong tiến lên bắt lấy hành lý của hắn.


“Nghĩ muốn đến xem sớm một chút, hiện tại có chuyện gì cần tôi hỗ trợ không?”
Hai vợ chồng vội vàng xua tay “Không cần, không có chuyện gì lớn, tổng cộng chỉ có ba gian phòng cộng thêm một cái sân như vậy, chúng tôi đã chuẩn bị tốt.

Hiện tại còn sớm cậu có thể đem đồ vật của mình cất vào phòng.

Đúng rồi đây là chìa khóa, chìa lớn kia là cổng sân, chìa nhỏ là chìa khóa của ba gian phòng bên trong”, nói xong liền đem một chuỗi chìa khóa đưa cho Sở Ngự.

Sau đó nói: “Này đã được dọn dẹp xong, tôi và tẩu tử của cậu liền đi về trước, cậu chỉ cần đến khám cho người bệnh là được, sau này cũng không cần ra đồng, cm cùng ra đồng là giống nhau, buổi sáng hôm nay cậu có nửa ngày nghỉ, cậu nhìn xem bản thân còn thiếu gì, tự mình đến trấn mua.”
Sở Ngự cúi người nói cảm tạ hai người, đưa bọn họ ra sân.

Sau đó Sở Ngự mở ra cửa phòng, bắt đầu thu thập hành lý của mình.

Hắn đem đồ vật lúc trước nhặt được ở trạm phế phẩm khóa vào trong ngăn tủ, tiếp theo đem giường đệm trải ra……
Sau khi chuẩn bị xong, Sở Ngự xoay người ở trong sân.

Sân xác thật rất lớn, bên trong còn vây hàng rào tre trồng rau.

Có lẽ là lâu lắm không có ai tưới nước, rau bên trong đã héo không ít, Sở Ngự thấy trong viện có giếng, liền phe phẩy hai xô nước tưới cho rau, sau đó Sở Ngự vào phòng bếp.

Trong phòng bếp nồi, chén, gáo, chậu đều có, điều này làm cho Sở Ngự không khỏi thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc mua những đồ làm bếp này cũng cần có phiếu, trên người Sở Ngự lại không có phiếu.


Sở Ngự viết tờ giấy, đem đồ vật muốn mua ghi lại trên mặt giấy liền khóa cửa sân.

Lần này Sở Ngự đi đến chợ của trấn trên, so với huyện thành, nơi này bán đồ vật càng thiếu.

Sở Ngự đến Cung Tiêu Xã mua chút gia vị cùng 30 cân gạo, còn có một ít rau dưa hạt giống, cuối cùng còn mua hai cân thịt cùng hai khúc xương ống.

Về đến nhà Sở Ngự kiểm kê một chút trên người còn dư lại bao nhiêu tiền.

Thịt chín mao một cân, hai cân tốn một đồng tám; xương ống một mao một cây tốn hai mao; hạt giống tổng cộng mua sáu loại, có rau hẹ, rau xà lách, ớt cay, cà chua, dưa chuột cùng cà tím ba mao; gạo hai mao tiền một cân, tốn sáu đồng, tổng cộng tiêu phí tám đồng ba.

*10 mao = 1 đồng.
Thời điểm nguyên thân xuống nông thôn, trong nhà cho hai trăm đồng tiền, Sở Ngự vừa đến nơi này là khi chi phí nằm viện tốn hai đồng, hơn nữa nguyên thân xuống nông thôn mấy ngày mua không ít đồ vật, tốn thêm khoảng hai mươi đồng.

Hiện tại trên người Sở Ngự còn dư lại 170 đồng tiền.

Đối với 170 đồng tiền này Sở Ngự phải tính toán dùng làm sao cho thật tốt, nếu không có bất ngờ gì xảy ra, hắn sẽ ở lại chỗ này nghỉ ngơi hai năm, thẳng đến khi khôi phục kỳ thi đại học……
Lúc này trong nhà Thẩm gia vây quanh một vòng người.

Tô Điềm Điềm nhìn nữ nhân đang khóc sướt mướt trước mắt, hận không thể tiến lên cho nàng hai bạt tay.

“Điềm Điềm, đều là tôi sai, cậu là tỷ muội tốt của tôi, vốn dĩ là tôi không nên nói ra, nhưng tôi nghĩ đến Kiến Quốc ca cực cực khổ khổ lái xe ở bên ngoài, cậu lại cùng nam nhân khác lôi lôi kéo kéo, lòng tôi liền rất không dễ chịu, ô ô ô, Điềm Điềm cậu mau giải thích với mọi người, ngày hôm qua cậu ở trấn trên lôi lôi kéo kéo với ai, các ngươi rốt cuộc đang làm gì, nếu tên nam nhân kia khi dễ cậu, cậu nhất định phải nói cho chúng tôi biết, ô ô ô.”
Tô Điềm Điềm nhìn nữ nhân trước mắt khóc hoa lê đới vũ, đem móng tay hung hăng véo vào trong thịt mới khắc chế được nội tâm thù hận của mình, nàng không nghĩ tới bản thân ngày hôm qua đi chợ đen dò đường cư nhiên bị Thẩm Liên Hoa nhìn thấy, tiện nữ nhân này cư nhiên làm trò trước mặt nhiều người như vậy nói ra, nàng muốn huỷ hoại mình, cũng giống như đời trước……
Tô Điềm Điềm thấy sắc mặt người Thẩm gia đều không tốt lắm, đặc biệt là bà của nàng.

Tô Điềm Điềm hung hăng véo đùi một phen, vành mắt bỗng nhiên đỏ: “Liên Hoa, cậu là bằng hữu tốt nhất của tôi, cậu làm thế nào có thể phá hủy sự trong sạch của tôi trước mặt nhiều người như vậy, ngày hôm qua rõ ràng là tôi ở nhà, nào có lên trấn trên a! Ngày hôm qua tôi đau đầu, đã xin đại đội nghỉ phép, tôi biết cậu cũng thích Kiến Quốc nhà tôi, chẳng lẽ chỉ bởi vì cuối cùng Kiến Quốc cưới tôi, cậu liền ghi hận trong lòng muốn trả thù tôi sao, uổng công tôi xem cậu là tỷ muội tốt”, nói xong còn để lại hai hàng nước mắt.


Nghe thế, Tô phụ hiểu rõ, nữ nhi nhà mình là bị vu hãm, nữ nhi mà mình phủng ở trong lòng làm sao lại để người như vậy đạp hư, Tô phụ mở miệng nói: “Nha đầu Thẩm gia, tôi biết Tô gia chúng tôi là ngoại lai, nhưng cô không thể bởi vì Tô gia chúng tôi ít người liền khi dễ nữ nhi của tôi, tôi là người đầu tiên không đáp ứng.”
“Đúng vậy đúng vậy, bà thông gia, bà đừng nghe tiểu đề tử này nói lời vô nghĩa, Điềm Điềm nhà tôi hiểu chuyện nhất, nàng sao có thể làm loại chuyện này, tám phần là tiểu đề tử này nhìn không được Điềm Điềm tốt của nhà chúng ta.” Tô mẫu cũng nhanh chóng phụ họa nói.

Quần chúng vây xem thấy như vậy cũng hiếu kỳ nhìn Thẩm Liên Hoa, bọn họ cũng không phải cảm thấy Thẩm Liên Hoa nói dối, rốt cuộc ấn tượng về Thẩm Liên Hoa ở trong mắt người trong thôn rất tốt, bọn họ đương nhiên không có khả năng vì người ngoài thôn mà xa lánh người trong thôn, huống chi gia đình Thẩm Liên Hoa rất thảm, cả nhà chỉ dựa vào nàng cùng đệ đệ nàng kiếm cơm, mà những miếng cơm này phải nuôi sống cả gia đình……
Thẩm Liên Hoa nghe mấy người Tô gia nói xong khóe miệng nhịn không được gợi lên một độ cong nho nhỏ: “Điềm Điềm, cậu …… Cậu vì sao phải gạt người, ô ô ô chẳng lẽ cậu thật sự đã làm chuyện gì có lỗi với Kiến Quốc ca sao? Cậu có biết hay không, ngày hôm qua không phải chỉ có một mình tôi nhìn thấy cậu cùng người khác lôi lôi kéo kéo, thím Quế Trúc ở đại đội bên cạnh ngày hôm qua lên trấn trên mua kẹo mừng cho nhi tử nàng, nhưng không cẩn thận lại bị trẹo chân, tôi thấy nàng đau rất lợi hại, đỡ nàng đi tranh phòng khám, sau đó đưa nàng trở về đại đội của bọn họ, nàng cũng nhìn thấy cậu cùng người khác lôi lôi kéo kéo, mọi người nếu không tin có thể đi đến nhà thím Quế Trúc bên cạnh hỏi một chút.”
Tô Điềm Điềm nghe được những lời này mặt mũi trắng bệch, nàng không biết còn có người thấy được, nàng muốn giải thích, nhưng lại không thể nói, đây là đối tượng nàng nói lúc trước khi còn đi học? Mặc dù vào năm đó bọn họ đã sớm cắt đứt liên hệ, nhưng nếu như để người khác biết nàng khi đi học có quan hệ với người trong trường nàng sẽ bị nước miếng dìm chết...!
Lúc này Vương thẩm vẫn luôn không nói chuyện mở miệng: “Tiểu Hoa, ngày hôm qua người nọ là cháu trai của nhà mẹ đẻ thím, thím biết Điềm Điềm lên phố, nàng vừa mới như vậy có thể nói là nữ hài tử da mặt mỏng, sợ có gì không tốt ảnh hưởng, mặc dù là một hồi hiểu lầm, thím vẫn muốn cảm ơn ngươi.” Nói xong lại nhìn nhìn Tô Điềm Điềm, “Tức phụ lão nhị, ngươi nhìn xem ngươi, đều là thân thích, có gì khó mà nói, nháo đến hiện tại mọi người đều khó coi.”
“Mọi người đều giải tán đi, việc hôm nay còn chưa làm xong đâu”, nói xong cầm lấy cuốc đi xới đất.

Thẩm Liên Hoa biết khi nào nên dừng lại, mục đích hôm nay của nàng là muốn cho người Thẩm gia trông thấy gương mặt thật của Tô Điềm Điềm, nàng không thể chấp nhận được người này rõ ràng phải gả cho Thẩm Kiến Quốc lại còn cùng người khác thật không minh bạch, rõ ràng Thẩm Kiến Quốc tốt như vậy, hắn đáng giá được tốt hơn, Tô Điềm Điềm căn bản không xứng với hắn……
Đoàn người thấy náo nhiệt diễn xong rồi cũng giải tán, mặc dù tức phụ của đội trưởng nói đó là cháu trai nàng, nhưng trong lòng đoàn người rõ ràng, hơn phân nửa chính là Tô Điềm Điềm làm loạn quan hệ nam nữ ở bên ngoài, nhưng gia đình đại đội trưởng đều tỏ thái độ, bọn họ cũng không thể tiếp tục bất động ở đó, nên giải tán, làm việc làm việc.

Mà sắc mặt người Tô gia đều không tốt, đặc biệt là Tô phụ, hung hăng liếc mắt trừng mắt nhìn nữ nhi một cái, cũng bắt đầu đi làm việc.

Tô mẫu vỗ vỗ nữ nhi, để nàng không nên gấp gáp, dù sao cũng là từ trong bụng chính mình bò ra ngoài, nàng ở thời điểm Thẩm Liên Hoa mở miệng liền đoán được đại khái là thật sự.

“Con cái nha đầu chết tiệt này, như thế nào so ra vẫn là kém hơn nha đầu Thẩm gia kia, trước kia khi nàng còn đi học con đã kém hơn người ta, sau này nhà nàng xảy ra chuyện không thể đi học, con cũng không học, hiện tại lại bị người ta bắt lấy bím tóc, khiến nhà chồng con đối với con sinh hiềm khích.

Đều là do ta và ba con quá chiều con, con mau ngẫm lại về nhà phải giải thích với bà bà của con như thế nào, cũng đừng để cho Kiến Quốc biết”.

Nói xong liền trở về nhà mình phụ trách làm việc trong sân.

Tô Điềm Điềm nghĩ đến Thẩm Kiến Quốc sẽ chán ghét nàng, trong lòng liền tràn ngập hận ý, nàng nhìn Thẩm Liên Hoa đang gieo giống ở cách đó không xa trong mắt lập loè oán độc..