Xuyên Thành Cực Phẩm Tra Nam Trong Sách Niên Đại

Chương 6: 6: Xuất Viện






Edit: Manh Manh
Beta: Ly Ly
Trong phòng y tế, Sở Ngự đang xem bệnh cho một vị đại nương.
“Bạn học Sở, bà bà* tôi không có chuyện gì chứ?” Cô gái đứng bên cạnh có vẻ thập phần lo lắng.

Tướng công nhà nàng là một đứa con hiếu thuận, công công* mất sớm, bà bà nàng một người nuôi lớn ba tiểu hài tử.

Vì không muốn con chịu ủy khuất, nên không có tái giá, vừa làm mẹ vừa làm ba một mình đảm đương nuôi lớn ba tiểu hài tử.
*Bà bà: Mẹ chồng
*Công công: ba chồng.
Tướng công nàng còn ở Cung Tiêu Xã đi làm, chưa có trở về.

Nếu bà bà xảy ra chuyện, nàng không dám tưởng tượng trong nhà sẽ như thế nào.
Sở Ngự buông ống nghe bệnh xuống, “Đại nương không có việc gì, chỉ là gần đây nhiệt độ ngày đêm chênh lệch rất lớn, nên bị cảm lạnh.”
Nghe Sở Ngự nói xong cô gái vẫn còn không yên tâm nói: “Là bị cảm lạnh, sao bà bà tôi lại té xỉu?”
“Vị đại nương này đã lớn tuổi, hơn nữa thân thể lúc trẻ còn bị hao tổn nghiêm trọng, cho nên sức chống cự tương đối thấp, đơn giản mà nói chính là thân thể khi còn trẻ đã bị thương tổn, nên bây giờ tương đối yếu ớt, dễ dàng bị nhiễm bệnh.”
Nghe Sở Ngự nói xong, cô gái vội vàng nói: “Vậy nên làm thế nào a, sinh viên Sở?”
Đại nương nhìn cô gái nôn nóng như vậy, nhịn không được nói: “Tức phụ lão đại, con đừng có gấp, mẹ bây giờ khá hơn nhiều rồi, con nghe một chút sinh viên Sở nói như thế nào.”
Sở Ngự nhìn hai người mẹ chồng nàng dâu trước mắt, nhịn không được cười cười: “Đại tỷ, tỷ không cần quá lo lắng, tình hình hiện tại của đại nương không phải đặc biệt nghiêm trọng, nếu điều trị tốt từ bây giờ, sẽ không bị giảm thọ, chỉ là cần phải tu dưỡng thật tốt, không thể làm việc nặng.”
Sở Ngự vừa nói xong, cửa liền truyền đến một trận tiếng vang, sau đó hai nam nhân bước vào, một người thoạt nhìn 30 tuổi, một người khác cũng chỉ khoảng 25.
Người tới nói với đại nương kia: “Mẹ, bây giờ cảm giác thế nào?”
Đại nương cử động thân thể đã ngồi quá lâu của mình nói: “Không có chuyện gì, sinh viên Sở nói không có nghiêm trọng.”

Sở Ngự đem lời vừa nói, nói lại cho hai nam nhân kia một lần.
Nghe Sở Ngự nói xong nam nhân lớn tuổi trong đó nói: “Cảm ơn sinh viên Sở, hôm nay rất cảm ơn cậu, cậu xem xem tình hình của mẹ tôi, tiếp theo nên làm sao bây giờ, có cần đi huyện thành lấy thuốc hay không?”
Sở Ngự nghe xong nói: “Nếu không yên tâm, các người có thể mang đại nương lên huyện nhìn xem, tôi sẽ kê một đơn thuốc cho mọi người, mọi người lên bệnh viện hỏi một chút, nếu bệnh viện thấy không thành vấn đề thì mọi người có thể thử bốc thuốc, nhưng nếu bệnh viện cũng kê đơn thuốc cho mọi người thì không cần dùng thuốc của tôi, thuốc không thể uống lẫn lộn.”
Một nhà bốn người cầm đơn thuốc của Sở Ngự mang đại nương trở về.
Chỉ chốc lát sau lại tới thêm mấy đại bá, từng người đều được Sở Ngự kê đơn thuốc.
7 giờ tối Sở Ngự tiễn vị đại bá cuối cùng đi, rồi vào trong viện rửa mặt chuẩn bị nấu cơm.
Cơm chiều Sở Ngự tính toán đem thịt mua lúc trước làm thành thịt băm, như vậy có thể ăn lâu một chút, cũng có thể đỡ thèm.
Thịt nạc rửa sạch cắt nhỏ băm nhuyễn, mỡ lợn cho vào nồi ninh nhừ.

Khi mỡ lợn tan chảy, lấy đũa cắm vào, thấy đáy nồi sủi bọt nhanh thì trút thịt băm vào, rán chín vàng mới vớt ra.

Đem dầu dư đổ lại vào thùng, để lại một ít dầu trong nồi, cho hoa hồi và quế vào xào thơm, vớt gia vị sau khi bị kích thích hết mùi thơm ra ngoài, đổ thịt băm đã chiên vào, nêm thêm một ít muối cùng nước tương, đảo đảo đến khi chín đều rồi cho vào lọ đã chuẩn bị sẵn.
Sở Ngự để lại một chút thịt băm ở trong nồi, ra ngoài viện hái được hai túm rau xanh, rửa sạch cho vào nồi xào chung với thịt băm.
Cơm chiều Sở Ngự còn làm canh xương hầm.

Chờ khi đồ ăn nấu xong, cơm bên cạnh cũng đã chín.

Sở Ngự là người phương nam, thích ăn cơm, không quen ăn mì phở, cho nên lúc trước ở Cung Tiêu Xã hắn đã mua 30 cân gạo.

Tính toán đâu ra đấy 30 cân gạo có thể ăn khoản 50 ngày, nghĩ trên người còn thừa 170 đồng, Sở Ngự nhịn không được lắc đầu.
Lúc Sở Ngự ăn cơm, nghe được bên ngoài có người kêu hắn, vừa nhấc mắt quả nhiên người đã ở trong sân.
“Sinh viên Sở, đây là một chút trứng gà, cậu đừng ghét bỏ, hôm nay cảm ơn cậu, bằng không mẹ tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì”.


Hôm nay Thẩm Lâm giống như bình thường đến Cung Tiêu Xã đi làm, hắn là lão binh đã xuất ngũ, sau đó chuyển sang phân phối hàng hóa của Cung Tiêu Xã đến trấn trên.

Hôm nay lúc hắn đi làm mí mắt vẫn luôn nhảy, tâm thần không yên, chờ đến khi nhị đệ tới tìm hắn mới biết được mẹ xảy ra chuyện lớn như vậy.
Sở Ngự nhìn đại hán trước mắt, cự tuyệt nói: “Vị đại ca này, trứng gà của anh tôi không thể lấy, anh đem về cho đại nương bồi bổ thân thể, hai người hôm nay đã trả tiền, không cần mang đồ vật khác lại đây”.

Trong lòng Sở Ngự kỳ thật rất rối rắm rốt cuộc bản thân kiếp trước, tạm thời tính là kiếp trước đi, đã 37 tuổi, hiện tại lại kêu một người còn nhỏ hơn bản thân là ca thật đúng là không quen……
Thẩm Lâm nghe Sở Ngự nói xong mới trả lời: “Tôi tên Thẩm Lâm, là ngôi nhà đầu tiên ở cửa thôn, cậu không để ý thì có thể gọi tôi một tiếng Lâm ca.

Trứng gà này cậu nhất định phải nhận lấy, không đáng giá bao nhiêu đâu”, nói xong để trứng gà trước cửa liền rời đi, “Sinh viên Sở, làm phiền cậu ăn cơm rồi, đi trước đây.”
Sở Ngự nghĩ nghĩ liền nhận lấy giỏ trứng, rốt cuộc người kia thật lòng muốn đưa hay khách khí có lệ, Sở Ngự vẫn nhìn ra được.

Đi tới cửa Thẩm Lâm lại quay đầu nói với Sở Ngự: “Sinh viên Sở, tôi làm ở Cung Tiêu Xã, về sau nếu cậu muốn mua gì có thể nói với tôi, tôi giúp cậu xem xem có “Tàn thứ phẩm” hay không, sẽ tiện nghi không ít.”
Thanh âm không lớn, nhưng vẫn nằm trong phạm vi thính giác của Sở Ngự, hắn cảm ơn Thẩm Lâm: “Vậy đa tạ Lâm ca.”
Thẩm Lâm nói không có việc gì liền rời đi.
Xoay người, Sở Ngự đem trứng gà vào phòng bếp, cơm trong viện còn bốc khói nghi ngút, đêm nay Sở Ngự được ăn thỏa mãn rồi.
Lúc này không khí trong nhà Thẩm Kiêu có chút đình trệ.

Trước kia bầu không khí trong nhà đều rất tốt, từ khi Thẩm Kiêu xảy ra chuyện, trên bàn cơm liền có rất ít người nói chuyện, đều là ăn no rồi trở về phòng.

Nhưng hôm nay lại có chút bất đồng, ăn cơm nước xong, Vương thẩm gọi Tô Điềm Điềm lại: “Tức phụ lão nhị, ăn xong đến thư phòng tôi một chuyến, tôi có chút việc hỏi cô”, nói xong lại quay sang chủ tọa nói với hai vị lão nhân: “Ba mẹ, con ăn xong rồi, con đi chuẩn bị cho Kiêu Kiêu một ít quần áo để tắm rửa, ngày mai lão đại lại đến bệnh viện.


Con đoán hai ngày nay trời sẽ nóng một chút, nên lấy cho Kiêu Kiêu hai bộ quần áo mỏng một chút.”
Thẩm gia gia Thẩm nãi nãi bảo nàng nhanh đi thôi, rồi tiếp tục ăn cơm.

Đối với tức phụ nhị tôn tử bọn họ vốn dĩ cảm thấy thật không tồi, mặc dù trước kia người trong thôn có đồn thổi nàng một chút, nhưng rốt cuộc ba nàng đã cứu nhi tử mình một mạng, bởi vậy đối với mối hôn sự này bọn họ liền đồng ý.

Nhưng nếu đúng như lời người bên ngoài nói, nha đầu này làm chuyện gì có lỗi với nhị tôn tử của mình, bọn họ cũng sẽ không ngậm cái bồ hòn này.

Dù gì nhiều năm như vậy, nhà bọn họ cũng đã giúp Tô gia không ít……
Tô Điềm Điềm cảm giác thân thể có chút rét run, nhưng nàng không thể không căng da đầu đáp ứng đi xuống.
Lúc sau Tô Điềm Điềm không biết cùng Vương thẩm nói gì đó, dù sao Vương thẩm cũng không truy cứu, chỉ là để mắt Tô Điềm Điềm hơn một chút.
Mấy ngày kế tiếp, Sở Ngự ở Thẩm gia truân an tâm làm đại phu.

Ban ngày xem bệnh, buổi tối đọc sách.

Nhưng trừ bỏ mấy ngày hôm trước tương đối nhiều người, thì về sau lại rất ít, một ngày đông thì có ba đến năm bệnh nhân, ít thì không thấy một người nào.
Sở Ngự được thanh nhàn rất vui vẻ, ban ngày ở dược phòng đọc sách trước kia tìm được ở trạm phế phẩm, tìm hiểu một chút tình hình phát triển vật lý của thời đại này, buổi tối liền trở về phòng nghiên cứu vật lý học, hắn định viết hai bài luận văn về phương diện điện trở và thiên thể vận động, sau đó đem luận văn nộp cho tập san khoa học, tự nhiên quốc tế.

Sở Ngự hiểu rõ tình hình hiện tại Hoa Quốc đã dần dần hướng chỗ tốt phát triển, mà Sở Ngự muốn hoàn cảnh nghiên cứu khoa học tốt đẹp thì yêu cầu bản thân phải đủ ưu tú, nếu có thể thành công đăng hai bài luận văn này lên, có thể giảm bớt cho Sở Ngự rất nhiều phiền toái……
Ngày tháng trôi nhanh, Sở Ngự ở Thẩm gia truân đã hơn nửa tháng, mấy ngày nay so với kiếp trước đại não hắn đã được thả lỏng rất tốt, cả người đều cảm thấy thoải mái không ít.

Mấy ngày này hắn cũng không có nhàn rỗi, mỗi ngày ngoại trừ xem bệnh thì chính là đọc sách.

Bởi vì lúc trước ở trạm phế phẩm thu được sách tiếng Anh cơ bản, khác hẳn với sách khi hắn còn đi học, hắn định trước xem một lần, sau đó mới có thể dạy thật tốt cho thiếu niên.
Lại nói tiếp, hôm qua Thẩm Vệ Quốc cùng Vương thẩm cố ý tới phòng y tế một chuyến, nói với hắn hôm nay Thẩm Kiêu trở về.


Trước kia Sở Ngự đã đáp ứng chiếu cố Thẩm Kiêu, biết ý đồ bọn họ đến, cũng đã chuẩn bị tốt, chỉ cần Thẩm Kiêu về nhà, trực tiếp đưa cậu ấy tới là được rồi.

Chân Thẩm Kiêu có thể khôi phục như lúc ban đầu hay không, trừ bỏ giải phẫu có thành công hay không quyết định, mà tu dưỡng phục hồi sau phẩu thuật cũng rất quan trọng, không cẩn thận một chút liền dẫn tới què chân.

Sở Ngự cảm thấy thiếu niên tốt như vậy hẳn là sẽ khỏe mạnh, không nên bởi vì người khác cố ý mưu hại mà dẫn tới thân thể khuyết tật, sau đó lâm vào tự ti.
Thẩm phụ đang ở bệnh viện làm thủ tục xuất viện cho Thẩm Kiêu.

Nằm một tháng ở bệnh viện không sai biệt lắm, tình hình Thẩm Kiêu đã tốt hơn nhiều, miệng vết thương cũng đã chậm rãi khép lại, bác sĩ nói có thể về nhà tu dưỡng, nhưng phải chú ý chăm sóc miệng vết thương.

Vốn dĩ Thẩm phụ tính toán để Thẩm Kiêu lại bệnh viện một thời gian, nhưng Thẩm Kiêu cự tuyệt.

Dù gì mỗi ngày ở bệnh viện tiêu phí rất nhiều, nếu có thể xuất viện, Thẩm Kiêu tự nhiên càng nguyện ý về nhà.
Thẩm phụ nghĩ đến trong nhà còn có Sở Ngự, lo lắng cho nhi tử cũng giảm bớt không ít.

Dù sao đối với y thuật của Sở Ngự ông phi thường tín nhiệm, nếu không có hắn, chân nhi tử đã sớm không giữ nổi, nghĩ kỹ lại, Thẩm phụ nhanh nhẹn làm thủ tục xuất viện.
Bên kia, Thẩm Vệ Quốc cùng Thẩm Thái Lan (tam ca Thẩm Kiêu) giúp Sở Ngự nâng một cái giường mới.
“Sinh viên Sở, giường này cậu nhìn xem nên để chỗ nào?” Thẩm Vệ Quốc hô.
Giường trong phòng Sở Ngự rất nhỏ, hai tiểu tử có thể ngủ chung, nhưng như vậy có chút chật, nếu ngủ không cẩn thận đụng tới chân Thẩm Kiêu, khả năng sẽ ảnh hưởng miệng vết thương khôi phục, Sở Ngự liền cùng Thẩm Kiến Quốc thương lượng một chút, nghĩ cách cho bọn học một cái giường mới.
Thẩm Vệ Quốc tự nhiên không hề dị nghị, trước khi Thẩm Kiêu trở về liền đem giường đưa tới.
Sở Ngự nhìn kích thước chiếc giường, nghĩ nghĩ vẫn là đem giường đưa tới dược phòng, hiện tại phòng Sở Ngự ở không lớn, nếu lại đem thêm giường vào sẽ rất chật chội, đơn giản là không gian dược phòng còn rất lớn.
Hai huynh đệ nghe Sở Ngự chỉ đạo, đem giường đưa tới vị trí dựa vào tường.
Lau mồ hôi trên trán, Thẩm Vệ Quốc nói: “Thật là ngại quá sinh viên Sở, lại phiền toái cậu.”
Sở Ngự lắc đầu, không thèm để ý nói: “Không có việc gì, đây là chuyện tôi nên làm, lại nói tiếp, cũng là tôi cùng Thẩm Kiêu có duyên phận.”
Nghe Sở Ngự nói xong hai huynh đệ đều thật cao hứng, lại lần nữa cùng Sở Ngự nói cảm ơn rồi về nhà, lát nữa bọn họ còn phải đi bệnh viện đón đệ đệ nhà mình về nhà, cũng không thể trì hoãn..