Yêu Đương Đứng Đắn

Chương 33: Chương 33





Thành phố A bị bao trùm bởi sự sầm uất vô cảm.
Nếu Yến Hảo đến chơi cùng Dương Tùng, rời nhà ga rồi họ sẽ lượn quanh bốn phía, nhưng bên cạnh cậu là Giang Mộ Hành.
Dẫu cảnh sắc có đẹp đến đâu, địa điểm có vui thú cỡ nào cũng không đáng kể.
Yến Hảo ngẫm nghĩ Giang Mộ Hành say xe, dạ dày không thoải mái, nên nghỉ ngơi trong khách sạn một thời gian ngắn, khi đó cậu sẽ chơi chút game trên điện thoại.

Không chơi cũng sẽ không chán, cậu có thể ngắm Giang Mộ Hành đi ngủ.
Bởi là phòng hai người, bọn họ chung một cái phòng.
.
Yến Hảo không ngờ Giang Mộ Hành vừa đến khách sạn đặt hành lý xuống, đã nói ngay muốn tới đại học A.
"Bây giờ hả?" Yến Hảo đực mặt.
"Đại học A cách chỗ này không xa." Giang Mộ Hành kéo balo kiếm gì đó, "Chúng ta đi một vòng, tiện thể ăn cơm ở đâu đấy."
Yến Hảo nhìn đoạn gáy sạch sẽ của hắn: "Cậu không ngủ lát à?"
"Ngủ trên tàu rồi." Giang Mộ Hành tìm thấy một chiếc nào hộp nào đó ném về phía cậu, "Cầm."
Yến Hảo đón được xem thử, hộp màu xanh, bên trên có chữ viết, toàn bộ là tiếng Anh, cậu đọc hiểu, rề rà chớp chớp mắt, biết rõ còn hỏi: "Đây là gì?"
Giang Mộ Hành cầm balo quăng lên giường, ngồi ở mép giường: "Đuổi muỗi."
Yến Hảo vuốt hộp mấy lần bằng đầu ngón tay.

Thể chất cậu không phải cực kỳ thu hút muỗi, nhưng da cậu trắng, khiến những vết sưng đỏ trở nên rất rõ ràng, hơn nữa mất rất lâu mới giảm sưng, cậu thường xuyên không chịu nổi mà gãi.
Yến Hảo vốn muốn mua chai Lục Thần nhỏ.

Cậu nhìn miếng dán đuổi muỗi trong tay, đầu cũng hơi choáng váng, không biết có phải sốt không: "Lớp trưởng, cậu mua à?"
Đây là câu hỏi ngu ngốc.
Dĩ nhiên là mua, nếu không chẳng lẽ gió to thổi tới?
Yến Hảo đang định cứu vãn trí thông minh của mình chút, nào ngờ Giang Mộ Hành đáp một câu: "Không phải."
"Hoàng Tự nhờ người mua cho bạn gái." Không nghe ra gợn sóng trong giọng Giang Mộ Hành, trên mặt cũng không thấy cảm xúc, "Tuỳ tiện cho tôi mấy hộp."
Dứt lời, ngưng một lát, "Tôi chỉ đem theo một hộp, còn lại đều ở nhà, lúc về cho cậu."
Không chờ Yến Hảo kịp phản ứng, Giang Mộ Hành bỗng đứng dậy: "Cậu có đi không?"
Suy nghĩ Yến Hảo lập tức bị xáo trộn: "Đi chứ, đi đi đi.

Lớp trưởng cậu chờ tôi lát, tôi đi vệ sinh."

Cửa phòng vệ sinh đóng lại, Giang Mộ Hành thở ra một hơi, ánh mắt đảo qua bình giữ nhiệt màu xanh dương trên bàn, rồi quay trở lại, dừng trong vài giây lát, tiến lên vặn nắp bình, uống một ngụm nước giấm nhạt, cau mày.
"Khó uống thật."
Đoạn, Giang Mộ Hành tiếp tục uống vài ngụm.
.
Trên đường đến đại học A, bụng Yến Hảo kêu gào kịch liệt.

Cậu và Giang Mộ Hành tìm quán cơm.
Giang Mộ Hành gọi một bát mì, lại còn là mì chay, không có cả một miếng thịt băm.
Yến Hảo lật menu qua lật lại, cuối cùng chọn phần cơm đĩa thịt thái sợi hương cá.
Cậu là người theo chủ nghĩa ăn thịt, ba món thích nhất lần lượt là móng giò hầm, thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt.
Nhìn lại Giang Mộ Hành, ăn uống thanh đạm, gần thành người theo chủ nghĩa ăn chay.
Yến Hảo không nghĩ ngợi nói: "Lớp trưởng, nghe bảo nếu ăn chay suốt thì dần dần sẽ trở nên thanh tâm quả dục."
Thái dương Giang Mộ Hành mơ hồ giật một cái.
"Cậu nhìn người xuất gia xem, cơm canh đạm bạc, sắc tức thị không, không tức thị sắc*."
*Câu này vượt quá chỉ số IQ của mình nên không chú thích được.
Yến Hảo nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Còn cậu nữa, tư duy rõ ràng, cực kỳ điềm đạm, vô cùng lý trí, không có ham muốn."
Thái dương Giang Mộ Hành giật dữ dội hơn nữa.
Yến Hảo tiến đến bên cạnh hắn: "Lớp trưởng, cậu không phản bác?"
Giang Mộ Hành bưng trà lên uống: "Không phản bác."
Thật sự không có? Vậy có thể lên không? Tầm mắt Yến Hảo dời xuống theo bản năng.
Giang Mộ Hành bỗng nghiêng mặt.
Yến Hảo tức khắc luống cuống tay chân ngồi thẳng, không dám ngó nữa.
"Lòng hiếu kỳ của cậu đặt vào việc ngoài học tập đặc biệt nhiều." Giang Mộ Hành đặt cốc lên bàn, "Tôi rất bình thường, không có vấn đề gì hết."
Yến Hảo hơi giật mình: "Bình thường à?"
Một khắc sau buột mồm: "Bình thường là tốt rồi, rất tốt, bình thường tốt."
Giang Mộ Hành: "..."
.
Yến Hảo thật sự đói bụng, cơm vừa đến là ăn luôn mồm, đút vào miệng chật ních, quai hàm nhô cả lên.
Giang Mộ Hành không thèm ăn mấy.


Gắp xong mấy đũa mì, hắn đặt đôi đũa lên miệng bát, hơi ngồi ra sau lướt điện thoại.
Yến Hảo mồm miệng không rõ: "Lớp trưởng..."
Giang Mộ Hành ngắt lời: "Ăn đi."
Mũi Yến Hảo lên tiếng: "Tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Giang Mộ Hành không ngước mắt: "Ăn xong hẵng nói."
Yến Hảo li3m dầu cải ngoài miệng: "Ò."
"Tôi nhịn không nổi, vẫn là vừa ăn vừa nói đi." Yến Hảo nuốt miếng cơm và đồ ăn, "Chủ nhiệm có nói chuyện với cậu về tôi không?"
Giang Mộ Hành ngước mắt.
Yến Hảo túm những sợi tóc chọt vào mắt cậu ra: "Từ hạng chót lội đến hạng trung, khẳng định sẽ dấy lên ngờ vực."
Giang Mộ Hành cất điện thoại vào túi áo: "Sao, có người kiếm cậu?"
Yến Hảo không trả lời: "Cậu vẫn chưa nói tôi biết."
"Hiện tại không có." Giang Mộ Hành tóm tắt đơn giản dễ hiểu, "Đến cậu."
Yến Hảo nhếch miệng: "Trên QQ có người nhắn tôi, trong Không Gian cũng có vài bình luận, không nói rõ ràng, đều kỳ quái."
Giang Mộ Hành nhìn cậu: "Mỗi một điểm đều do chính bản thân cậu giành được."
"Không đâu." Yến Hảo bới măng trong bát ăn, "Trọng điểm cậu đánh dấu cho tôi, có rất nhiều câu ra thi.

Không có cậu, tôi không thể làm."
Giang Mộ Hành chậm rãi nói: "Trước tiên gác lại các môn khác, chỉ nói toán.

Câu trắc nghiệm và điền khuyết đều có trong sách vở, giống y chóc, không thay đổi trị số nào."
"Ý đầu tiên của câu dài cuối cùng không giống y nguyên, nhưng trong sách cũng có dạng đề tương tự.

Trước khi thi, chủ nhiệm liên tục nhấn mạnh sẽ thi phần này, đồng thời cũng đánh dấu phạm vi ôn tập trọng điểm, nhưng một số người vẫn làm mất điểm như cũ."
Hắn dừng một chút, ngôn từ sắc bén, "Cậu nói xem những con điểm kia có đáng để mất không?"
Yến Hảo lắc đầu: "Không đáng."
Giang Mộ Hành không nhanh không chậm hỏi: "Vậy tại sao bọn họ lại làm mất?"
Yến Hảo dịu ngoan trả lời: "Không ôn tập tốt."
Giang Mộ Hành đối mặt với cậu lúc cậu ngẩng đầu lên: "Thế nên dù tôi có đánh dấu trọng điểm cho cậu, nếu cậu không chăm chỉ ôn tâp, nhớ nhiều tìm hiểu nhiều, tự quy nạp thứ gì đó cho mình, thì lúc cậu thấy bài thi sẽ chỉ cảm thấy quen chứ không biết phải làm gì."
Mắt Yến Hảo dần sáng lên, nhìn thẳng vào Giang Mộ Hành.

Giang Mộ Hành nghiêm túc nói: "Yến Hảo, cậu phải nhớ rằng, người khác nói thế nào là chuyện của người khác.

Cậu nhất định phải chấn chỉnh tư tưởng, thành tích của cậu là thành quả cậu tự mình nỗ lực đạt được."
Yến Hảo không biết sao, khi lần này nghe hắn gọi tên mình, toàn thân cậu như bị một luồng điện xẹt qua, tê tê.
"Nhưng tôi quả thực có dựa vào cậu." Yến Hảo nói.
Giang Mộ Hành nhàn nhạt: "Ăn tiếp cơm của cậu đi."
Yến Hảo bới ra toàn bộ cà rốt thái sợi chất đống cùng một nơi, gắp lên ăn một thể: "Lớp trưởng, cổ họng cậu lành chưa?"
Giang Mộ Hành nói: "Rồi."
Vẻ mặt Yến Hảo kinh ngạc, thi xong lành liền, lẽ nào thực sự là hội chứng trước khi thi?
"Ờm, lớp trưởng, cậu ngồi chỗ đó có phải áp lực lớn lắm không, mỗi lần thi đều vô cùng lo lắng sẽ tụt hạng?"
Giang Mộ Hành từ chối cho ý kiến: "Khoảng cách điểm rất xa, sẽ không có ai đuổi lên được."
Yến Hảo: "..."
Giọng điệu rất ngông cuồng, nhưng không phải ba hoa.
.
Chừng hai giờ chiều, Yến Hảo và Giang Mộ Hành đến đại học A.
Vào khoảng thời gian này, đại học A đang nghỉ hè.

Trạm xe buýt đối diện cửa chính toàn những thanh niên trẻ tuổi xách cặp da, thỉnh thoảng có tiếng bánh xe chạy lên mặt đường.
Yến Hảo kéo kéo mũ lưỡi trai trên đầu, đứng ở cửa chính giao máy ảnh cho Giang Mộ Hành: "Lớp trưởng, cậu giúp tôi chụp kiểu ảnh nhé."
Giang Mộ Hành giơ máy ảnh lên.
Yến Hảo tạo tay chữ V: "Chụp tôi đẹp trai chút."
Dứt lời, cậu thấy Giang Mộ Hành cầm máy ảnh lùi lại mấy bước, dừng ở một chỗ, sau đó...!quỳ một gối xuống.
Tim Yến Hảo đập thình thịch, tạp âm bên tai tựa hồ cũng cách xa cậu, cậu nghe thấy tiếng đầu gối Giang Mộ Hành chạm đất.
Giang Mộ Hành hô: "Cười."
Yến Hảo nhoẻn khoé môi theo bản năng, đuôi mắt cũng cong lên, cười đến mức rực sáng.
Giang Mộ Hành không động đậy.
Yến Hảo đợi mãi, nụ cười sắp cứng: "Lớp trưởng?"
Giang Mộ Hành ấn màn trập.
Kế đó Yến Hảo được voi đòi tiên, kéo Giang Mộ Hành cùng đứng ở đấy, nhờ một sinh viên đại học A chụp giúp một tấm.
Thế là Yến Hảo và Giang Mộ Hành có bức ảnh chụp chung đầu tiên.
Mặc dù họ chỉ sóng vai đứng cùng nhau, không tiếp xúc cơ thể gì khác, nhưng họ đang nhìn về chung một hướng, đang đứng cùng một khung hình.
Thanh xuân tuổi trẻ thuộc về bọn họ cứ thế được đóng khung.
Yến Hảo xem tấm hình, lòng nảy sinh cảm giác "miễn là học tập thật giỏi thì cái gì cũng sẽ có".
Toàn thân đều bay bổng.
Yến Hảo vuốt tấm hình, rồi vuốt đến bản thân ở ngay dưới.

Cảm ơn Yến Hảo của hơn hai mươi ngày trước, có sự khắc khổ và kiên trì của cậu ấy, thì mới có hành trình biến giấc mộng thành hiện thực này của mình.
.
"Lớp trưởng, tôi chụp cho cậu thêm mấy tấm nhé."
Yến Hảo tràn đầy phấn khởi như học sinh tiểu học đi chơi xuân, "Dưới biển báo đường thì thế nào?"
Giang Mộ Hành che chiếc dù cậu kiên quyết đưa qua, toàn bộ khuôn mặt đường nét rõ ràng khuất trong bóng râm: "Rốt cuộc cậu có đi dạo không? Hay cậu chỉ muốn chụp ảnh ở cửa ra vào?"
Yến Hảo chạy bước nhỏ đến mép dù, nhanh như gió thò đầu nhìn Giang Mộ Hành đang ở trong: "Lớp trưởng, có phải cậu không muốn cầm dù không?"
Mặt Giang Mộ Hành không cảm xúc.
Yến Hảo khụ một tiếng: "Tôi là vì muốn tốt cho cậu."
"Người say xe vừa ngồi xe xong, cơ thể sẽ không thoải mái.

Hôm nay rất nóng, cậu lại không nghỉ ngơi trong khách sạn, lỡ cậu té xỉu tôi cũng khó mang cậu về được."
Giọng Giang Mộ Hành hơi trầm: "Đã mũ còn dù."
Yến Hảo tự nhủ, đôi khi không tiện bung dù nên vẫn phải mang mũ.

Tôi chỉ là muốn lặng lẽ tản bộ cùng cậu dưới sân trường, không muốn cậu đến đâu cũng trở thành tiêu điểm, bị người ta dò xét bàn luận.
Nhưng không thể nói những điều này.
Đối diện với cái nhìn chăm chú của Giang Mộ Hành, Yến Hảo mặt không đỏ tim không đập mạnh cười: "Vì muốn tốt cho cậu, thật đấy."
Giang Mộ Hành liếc cậu một cái.
Ngay lúc này, đối diện đường cái truyền đến một âm thanh kinh ngạc: "Tiểu Giang."
Là Hoàng Tự, bên cạnh còn có một nữ sinh cực kỳ cao gầy, dưới quần đùi là cặp chân vừa mịn vừa thẳng, tóc dài hơn cả bạn gái cũ Dương Tùng.
Thời tiết thế này nhưng cô không buộc lại, xoã hết trên vai, tóc bay lượn theo gió, khí chất khá tuyệt.
Yến Hảo nhiều chuyện với Giang Mộ Hành: "Dáng người bạn gái Hoàng Tự ổn thật."
Giang Mộ Hành thu dù.
Yến Hảo lại nói tiếp: "Rất đẹp."
Giang Mộ Hành cởi mũ xuống.
Lập tức có nhiều ánh mắt phóng sang đây, dấy lên một tràng xôn xao.
Sắc mặt Yến Hảo thoắt cái trở nên không tốt.

Cậu đang định mở miệng thì Hoàng Tự đã dẫn bạn gái tới.
Hoàng Tự không vội giới thiệu cho bạn gái mà đến gần chút, mắt đảo qua cậu bé bên cạnh Giang Mộ Hành: "Ra đây chơi à."
Nét mặt của y rất chi là ý tứ sâu xa: "Ra đây chơi là tốt."
Xong lại nhìn về phía Giang Mộ Hành, ngó lơ cảnh cáo thầm lặng của hắn, vừa cười vừa nói: "Đúng là nên ra đây."
Ba câu nói, câu trước còn sâu xa hơn so với câu sau..