Chế Tạo Hào Môn

Chương 175: Ngoài ý muốn




Mục Thế Kiệt đã từng cảm nhận được loại khí chất này

từ một số doanh nhân hàng đầu.

Đó là sự tự tin đến từ quyền lực tuyệt đối, người có khí

chất này có thể dễ dàng đứng dậy trở lại ngay cả khi bất

ngờ phá sản.

Nếu không phải bởi vì Hoắc Khải còn quá trẻ, Mục Thế

Kiệt có thể đã thật sự nghĩ rằng anh từng là ông chủ của

một tập đoàn đã suy thoái và đang làm lại từ đầu sau khi

phá sản.

Kể cả không phải từng là một ông chủ lớn, thì cũng

phải là con nhà nòi đã trải qua huấn luyện đặc biệt.

Mục Thế Kiệt đã hỏi về lai lịch của Hoắc Khải, nhưng

Hoắc Khải chỉ nói rằng anh là trẻ mồ côi và không nói

nhiều thêm. Thấy anh không muốn đề cập sâu về lai lịch

của mình, Mục Thế Kiệt cũng không hỏi nữa, chỉ là trong

lòng ông ta đã bỏ đi ý định mặc cả rồi.

Cả thư ký và luật sư đi theo đều rất ngạc nhiên khi

thấy Mục Thế Kiệt vui vẻ ký hợp đồng, vì trên đường đi,

Mục Thế Kiệt cũng đã thảo luận với bọn họ về cách giảm

số cổ phần phải chuyển nhượng.

Họ đã thảo luận về một số kế hoạch, kết quả là bây

giờ không một kế hoạch nào trong số đó được sử dụng.

Sau khi ký hợp đồng một cách sảng khoái, Mục Thế

Kiệt đứng dậy lần lượt bắt tay với Hoắc Khải và Ninh

Thần, mỉm cười nói: “Kể từ hôm nay, chúng ta đã thật sự

đứng trên cùng một chiến tuyến. Vì cô Ninh và cậu Lý đây

đã là cổ đông nên tôi cũng hy vọng hai vị có thể bớt chút

thời gian đến công ty để xem qua, ít nhất cũng nên làm

quen với các cổ đông khác”.

Ninh Thần là chủ sở hữu của 30% vốn cổ phần trong

hợp đồng, có lý do để cho rằng chỉ có Ninh Thần được coi

là đối tác của công ty.

Nhưng Mục Thế Kiệt lại coi trọng Hoắc Khải hơn, bởi

vì ông ta biết rất rõ rằng người chỉ tiền có thể không phải

là người có địa vị cao nhất ở đây. Nhìn thoáng qua cũng

có thể thấy rõ, trong cặp vợ chồng này ai đang ở vị trí cao hơn.

Bất kể là ký hợp đồng hay bàn bạc chuyện khác, Ninh

Thần đều vô thức nhìn sang Hoắc Khải, điều này cho thấy

cô đang rất phụ thuộc vào chồng.

Hoắc Khải cũng không muốn sửa lại ý của ông ta, chỉ

nói: “Chuyện này là tất nhiên, sau khi sự kiện kết thúc,

chúng tôi sẽ đến công ty một chuyến. Một lần nữa cảm

ơn ông Mục đã đến đây, chúng tôi đã chuẩn bị rượu và

thức ăn cho bữa trưa, mong rằng ông có thể ngồi xuống

và nếm thử các món ăn mà chúng tôi đã chuẩn bị”.

Anh đã chủ động mời, Mục Thế Kiệt đương nhiên

không từ chối, rất vui vẻ đồng ý.

Trong khi ăn, Hoắc Khải cũng đề cập đến chuyện thực

phẩm giảm cân.

Mà bản chất của công ty Mục Thế Kiệt là sản xuất ra

các sản phẩm thuốc giảm cân, vấn đề thực phẩm giảm

cân tuy chỉ là một hình thức ăn kiêng, nhưng so với các

sản phẩm thuốc giảm cân cũng có nhiều điểm tương

đồng.

Nghe được suy nghĩ của Hoắc Khải về thực phẩm

giảm cân và các hoạt động phối hợp, hai mắt của Mục

Thế Kiệt ngay lập tức sáng lên một cách tham lam.

Ông ta nắm chặt tay Hoắc Khải, mặt đầy thán phục

nói: “Cậu Lý đây đúng là thiên tài trong lĩnh vực

marketing. Khi người bình thường thu được lợi nhuận lớn

như vậy, họ sẽ chỉ vui mừng với những gì mình có được

lúc này, trong khi cậu vẫn tiếp tục tìm kiếm con đường để

lợi nhuận tăng cao hơn nữa, tôi thật sự bị cậu thuyết phục

rồi! Chưa kể, vấn đề này là vấn đề của phía tôi, tôi vẫn còn

một số đề xuất khác trong khâu logistics, tôi sẽ quay lại

công ty để bàn về cách giải quyết vấn đề này kịp thời!”

Không khó để thực hiện một bữa ăn cắt giảm chất

béo, chỉ đơn giản là việc làm cho một số món ăn ít chất

béo trông có vẻ đẹp mắt và ngon miệng hơn. Đối với việc

phân loại dinh dưỡng, điều này thật sự là vô nghĩa, dù

sao, rất ít người thật sự hiểu biết và muốn dựa vào điều

này để giảm cân.

Giống như việc mấy năm trước đã có công ty xuất bán

một loại thực phẩm chức năng, dùng nó thật sự có thể

sống lâu hơn sao?

Chưa chắc!

Các chuyên gia đều hiểu rõ về thứ gọi là thực phẩm

chức năng đó. Thực chất nó chỉ là nước khoáng có bổ

sung thêm vitamin và đường tỉnh, về giá trị dinh dưỡng thì

còn không bằng nước cháo loãng.

Nhưng người bình thường lại không hiểu, khi người ta

nhìn vào quảng cáo, người ta chỉ: “Ồ, thứ này có thể khiến

người ta sống lâu hơn sao?”

Vậy thì phải dùng nó thôi!

Do đó, một số sản phẩm bảo vệ sức khỏe vào đầu

những năm 1990 đều nhanh chóng bán ra một năm được

mấy tỉ, tổng mức tiêu thụ đạt đến hai tỷ.

Có lẽ mức tiêu thụ hai tỷ không phải là quá lớn vào

thời điểm hiện tại, nhưng nên nhớ chuyện này xảy ra vào

gần ba mươi năm về trước.

Cách đây ba mươi năm, giá nhà ở đây chỉ vài trăm tệ

một mét vuông, còn bây giờ thì sao? Hơn tận hai ba mươi ngàn!

Nếu tính theo mức tăng giá nhà thì hai tỷ lúc đó gần

như tương đương hàng trăm tỷ bây giờ!

Đây là lý do tại sao Hoắc Khải muốn đưa các thực

phẩm giảm cân vào sự kiện. Cho dù không thể đạt đến

mức độ của huyền thoại thực phẩm chăm sóc sức khỏe

năm xưa, nhưng chắc chắn vẫn có thể làm tăng thêm một

lượng lớn lợi nhuận.

Mục Thế Kiệt rất ngưỡng mộ và tán dương những ý

tưởng tuyệt vời của Hoắc Khải.

Mục Thế Kiệt đã nhìn thấy được tiềm năng to lớn ở

Hoắc Khải. Ông ta có linh cảm, chỉ cần đi theo người

thanh niên này suốt chặng đường, điều gì sẽ xảy ra khi

30% vốn cổ phần của công ty đã được chuyển nhượng?

Thu hoạch trong tương lai chắc chắn sẽ còn vượt xa

con số 30% vốn cổ phần này!

Ông ta thậm chí còn đề cập đến việc phân chia lợi

nhuận của sự kiện, và Hoắc Khải vẫn nói chắc nịch rằng

nếu công ty muốn chia lợi nhuận tương ứng với vốn sở

hữu, thì phải chuyển nhượng thêm cho bọn họ 25% vốn

sở hữu hoàn toàn!

Đối với 30% trăm cổ phần trước đó Hoắc Khải chỉ chỉ

ra 8 triệu, lại còn muốn cầm miễn phí thêm 25% cổ phần

nữa.

Điều này khiến cho Mục Thế Kiệt do dự. Nếu như công

ty là do một mình ông ta sở hữu, có khi ông ta đã đồng ý.

Đáng tiếc là vẫn còn có những cổ đông khác trong

công ty. Bây giờ đối phương đã có được 30% cổ phần chỉ

với 8 triệu, nếu sau đó còn chuyển nhượng thêm 25% cổ

phần một cách miễn phí, các cổ đông khác chắc chắn sẽ

không đồng ý.

Hoắc Khải cũng không vội, để cho ông ta từ từ suy

nghĩ, hoặc là đợi cho đến khi ông ta nhìn thấy lợi nhuận

của sự kiện.

Nhưng nếu ông ta càng muốn đợi lâu, thì tỉ lệ cổ phần

mà Hoắc Khải muốn sẽ càng cao lên.

Cũng giống như cách đây vài ngày, Hoắc Khải chỉ

muốn tổng cộng 51% cổ phần để có thể toàn quyền kiểm

soát công ty. Nhưng chỉ trong hai ngày, con số đó đã tăng

thêm 4%.

Khi gặp nhau lần sau, rất có thể Hoắc Khải sẽ còn đòi

đến 80% cổ phần công ty cũng không chừng.

Và anh có đủ tin tưởng rằng lần sau khi Mục Thế Kiệt

đề cập đến vấn đề này, cho dù anh có nói gì, cho dù anh

có quá đáng thế nào, vị tổng giám đốc này nhất định cũng

sẽ đồng ý!

Đây chính là sự tự tin vào bản thân, cũng là sự tự tin

vào các hoạt động mà bản thân lên kế hoạch!

Ăn xong bữa trưa, Mục Thế Kiệt cũng không ở lại nữa.

Sau khi chuyển nhượng cổ phần, ông ta phải quay lại

công ty để báo cáo, nếu không các cổ đông còn lại chắc

sẽ phát điên lên mất.

Chia tay tổng giám đốc Mục xong, Hoắc Khải và Ninh

Thần trở lại văn phòng để tiếp tục triển khai các hoạt

động.

Chuyển nhượng cổ phần chỉ là một phần của hoạt

động kinh doanh và chưa mang lại lợi ích gì trong hiện tại,

điều thật sự quan trọng lúc này chính là phải thực hiện tốt

các hoạt động tiếp theo.

Khi tất cả mọi hoạt động hoàn thành, tiền thật sẽ chảy

vào ào ạt, đến lúc đó bất kể làm việc gì cũng dễ dàng hơn

so với bây giờ rất nhiều.

Họ bận rộn cho đến tận lúc Đường Đường tan học,

Hoắc Khải mới chuẩn bị đi đón con gái từ trường về nhà.

Đáng ra thì Ninh Thần sẽ đi đón con, nhưng Hoắc Khải

không muốn cô quá mệt mỏi, chưa kể việc quản lý cửa

hàng Taobao đối với cô cũng đã quá bận rộn rồi, nếu như

anh đã có thời gian thì làm sao có thể để cho cô chạy

lung tung thêm nữa chứ.

Ra khỏi cửa văn phòng, Hoắc Khải liếc nhìn về phía

cầu thang.

Tòa nhà văn phòng rất cao, nên ít người nào lại đi cầu

thang bộ ngoại trừ những người dọn dẹp, nhưng Hoắc

Khải lại biết rằng ở gần đó có người.

Đổng Thiên Thanh đã bảo vệ Ninh Thần trong suốt

thời gian qua, chỉ để ngăn chặn sự việc lần trước tái diễn.

Tuy nhiên, người này có vẻ không thích tiếp xúc với mọi

người đến nỗi cho tới tận bây giờ Ninh Thần cũng không

biết rằng cô luôn có vệ sĩ ở bên cạnh.

Anh cũng không có ý chào hỏi Đổng Thiên Thanh. Đối

với Hoắc Khải, người này chỉ là công cụ để bảo vệ Ninh

Thần.

Đi thang máy xuống lầu dưới, vừa ra ngoài đường thì

một chiếc xe van cũ kỹ đã dừng lại trước mặt anh.

Khi cửa xe mở ra, Hoắc Khải nhìn thấy ánh mắt thâm

độc của mấy tên to con trong xe, tim anh đập nhanh,

đang định rút lui thì không ngờ lại bị đẩy mạnh từ phía

Sau, ngã vào trong xe.

Sau hai lần giằng co, anh bị một người dùng khăn bịt

mũi rồi kéo vào trong.

Những người này rất nhanh nhẹn và chuyên nghiệp,

dù có người qua lại bên đường cũng không ai để ý xem

trong xe đang xảy ra chuyện gì.

Cánh cửa đóng lại và chiếc xe phóng đi một cách

nhanh chóng.

Thuốc ngủ dường như đã được bôi lên chiếc khăn bịt

mũi anh, Hoắc Khải thở gấp mấy lần trước khi dần dần

mất đi ý thức.

Không biết đã qua bao lâu, trong lúc còn đang mơ

màng, thì một xô nước lạnh đã dội xuống đầu anh.

Mặc dù đã vào mùa hè, trên đường rất nhiều người

cũng đã bắt đầu mặc áo tay ngắn, nhưng trong thùng

nước này còn có thêm đá lạnh, khiến cho anh lạnh đến

thấu xương.

Hoắc Khải giật mình tỉnh lại, miệng mở to thở hổn hển

mấy cái, liền nghe thấy bên cạnh truyền tới giọng của một

người: “Nhóc con, có thấy thoải mái hay không? Có muốn

được dội thêm một thùng nữa không?”

Sau khi chớp mắt vài cái, giũ bớt nước lạnh trên tóc,

Hoắc Khải nhìn về phía nơi phát ra tiếng nói, thấy người

đàn ông đang nói kia là một người hoàn toàn xa lạ.

Người đàn ông cạo trọc đầu, cơ thể cứng cáp với một

vết sẹo ở khóe miệng như thể đã bị một vũ khí sắc nhọn cắt vào.

Hắn cười mà như không cười, xem ra đây chẳng phải là chuyện tốt lành gì.