Chế Tạo Hào Môn

Chương 176: Giao dịch




Hoắc Khải nhìn xung quanh, trong phòng mặc dù có

đèn, nhưng cửa sổ cũng bị đóng kín, từ bên ngoài không

nhìn thấy bên trong, từ bên trong cũng không nhìn thấy

bên ngoài, khiến cho anh hoàn toàn không biết mình đang

ở nơi nào.

Điều chắc chắn duy nhất là nơi này rất cũ kỹ, bởi đồ

đạc trong nhà và kết cấu tường, kể cả những thanh xà

bằng gỗ kiểu cổ ở trên đầu, hoàn toàn cho thấy đây là

một ngôi nhà nông thôn có lịch sử ít nhất là 30 hoặc 40

năm.

Ngoại trừ tên đàn ông đầu trọc, ở trước mặt còn có

bốn năm tên khác đang ngồi hoặc đứng trong phòng, cởi

trần để lộ hình xăm.

Đánh giá qua sự táo bạo của bọn chúng, Hoắc Khải

nhận định rằng nơi này chắc chắn là một nơi rất hẻo lánh,

không người qua lại. Ngay cả khi anh có hét lên khàn cả

cổ họng, cũng khó có thể nhờ ai giúp đỡ.

Có thể là do bộ dạng bình tĩnh quá mức của Hoắc Khải

khiến cho tên đầu trọc có chút khó chịu, hắn liền trực tiếp

tát anh một cái: “Nhìn cái gì? Không nghe thấy tao đang

nói chuyện với mày hả?”

Mặt đau như lửa đốt, Hoắc Khải liếm phần lợi đã bị

chảy máu một chút. Sau đó anh nhìn tên đầu trọc nói:

“Nấu tôi hỏi ai xúi giục anh, anh chắc chắn không thể nói

được, vì vậy tôi muốn hỏi anh, mười triệu có đủ để tôi đi không?”

Tên đầu trọc không ngờ rằng Hoắc Khải sau khi tỉnh

lại sẽ nói những lời này đầu tiên. Điều này khiến cho hắn

cảm thấy hơi sững sờ, nhưng trong mắt đã thoáng qua vẻ

vui mừng.

Mặc dù đi theo anh rể làm ăn cũng có thể kiếm được

không ít tiền, nhưng dù sao thì cũng chỉ là người làm

công, một năm kiếm được chừng tám trăm ngàn cũng là

quá nhiều rồi.

Mười triệu, bao nhiêu năm mới kiếm được đủ số đó

chứ?

Tên đàn ông đầu trọc này chính là Đồng Hải Lượng mà

thư ký của Hoắc Tích Nguyên nhắc đến.

Nếu như người xúi giục hắn là người khác, có lẽ Đồng

Hải Lượng đã thả Hoắc Khải ra với giá mười triệu, nhưng

nghĩ đến thế lực của nhà họ Hoắc, Đồng Hải Lượng đã

sáng suốt lựa chọn, nên liền tát Hoắc Khải một cái nữa:

“Mày có bị ngu không hả? Mày nghĩ mấy ông đây đang

bắt cóc mày chắc?”

Mặc dù hắn đã tỏ vẻ như coi tiền là rác, nhưng Hoắc

Khải nhạy bén đã nắm bắt được nét kỳ lạ trong mắt của

Đồng Hải Lượng trước đó.

Ánh mắt đó nói rõ, đối phương có thể bị lợi ích đả

động.

Bởi vì hắn có thể bị lợi ích đả động, nên anh sẽ không

gặp quá nhiều nguy hiểm, ít nhất sẽ không tổn hại đến

tính mạng.

Làm sao mà Đồng Hải Lượng biết rằng bây giờ Hoắc

Khải sẽ không thể bỏ ra 10 triệu được, lý do tại sao anh

nói điều này chỉ là để xác định xem tính mạng của anh có

đang gặp nguy hiểm hay không mà thôi.

Sau khi dễ dàng kiểm tra được yếu điểm mấu chốt của

đối phương, Hoắc Khải tiếp tục nói: “Nếu anh không phải

là kẻ bắt cóc, thì tức là anh được người khác giao phó và

muốn dạy cho tôi một bài học. Tôi không biết người đó

muốn anh dạy dỗ tôi như thế nào, nhưng tôi vẫn muốn

nhắc nhở anh. Trừ khi anh giết tôi, nếu không thì chuyện

này sẽ khiến cho anh gặp phiền phức. Không phải tôi uy

hiếp anh, mà là bởi vì pháp luật hiện tại rất hoàn thiện,

còn người xúi giục anh về sau cũng không thể nào bảo vệ

anh, nên anh vẫn có thể cân nhắc đề nghị của tôi, sau đó

thả tôi ra. Đương nhiên, tôi sẽ hợp tác với anh, khiến cho

bản thân trông khổ sở để anh và người xúi giục anh có thể

giải quyết với nhau. Làm như vậy tôi sẽ không đau đớn

thật sự, mà anh cũng không gặp phiền phức thêm, một

mũi tên bắn chết hai con nhạn”.

Những lời này khiến cho Đồng Hải Lượng và những

tên xung quanh có chút dao động.

Tuy xuất thân từ xã hội đen, nhưng hiện tại bọn chúng

cũng được coi là đã có nghề nghiệp hợp pháp, nếu không

phải do uy danh của Đồng Hải Lượng, ai lại rảnh rỗi đến

đây bắt cóc người khác chứ.

Nếu thật sự vừa có thể cầm tiền lại vừa có thể cùng

nhà họ Hoắc giải thích thì cũng không phải chuyện xấu.

Nhìn thấy vẻ do dự của Đồng Hải Lượng, Hoắc Khải

biết rằng anh đã gây ấn tượng thành công với đối phương,

liền nói thêm: “Tôi không biết anh tên gì, và tôi cũng

không biết anh là ai. Dù sau đó tôi có muốn báo cảnh sát,

cũng khó có thể nói cho cảnh sát biết anh trông như thế

nào. Và xung quanh đây, tôi nghĩ cũng không có bất kỳ

camera nào. Anh không cần phải lo lắng về việc danh tính

của mình bị bại lộ. Tất cả những gì anh phải làm là lấy

những gì anh cần, rất đơn giản và nhanh chóng”.

Một tên đàn ông có hình xăm con báo trên cánh tay

bước đến và nói nhỏ với Đồng Hải Lượng: “Anh Lượng,

thằng này nói cũng có lý, chúng ta cũng không bắt buộc

phải làm điều này, nếu làm thật sợ là sau này khó có thể

thoát thân”.

Đồng Hải Lượng chắc chắn hiểu rõ sự thật này, sở dĩ

hắn dám bắt trói Hoắc Khải là bởi vì nhà họ Hoắc bảo có

chuyện gì thì họ sẽ chịu trách nhiệm.

Nhưng những ai lăn lộn trên đường đời nhiều đều hiểu,

đến cả anh em ruột thịt còn không đáng tin, huống chỉ là

người ngoài?

Trước mặt thì nói bảo vệ, nhưng nếu thật xảy ra

chuyện, bọn họ còn biết hắn là ai hay sao!

Cũng chính là muốn nịnh hót nhà họ Hoắc một chút,

thêm vào đó hắn cũng biết Hoắc Khải không có lai lịch gì

đặc biệt, nếu không, Đồng Hải Lượng thật sự cũng không

dám hấp tấp như vậy.

Cộng thêm các thủ hạ anh em cũng bước tới khuyên

nhủ, Đồng Hải Lượng thật sự đã bị dao động.

Đúng lúc này, điện thoại di động của hắn reo lên, cầm

lên liếc nhìn một cái, Đồng Hải Lượng nhanh chóng bắt

máy: “Sếp Tần, vâng, mọi chuyện đã ổn thỏa rồi ạ, người

đã bắt được rồi. Đúng, đúng, tuyệt đối không sai, anh

đừng lo lắng!”

Hoắc Khải nhướng tai lên nghe ngóng, mơ hồ nghe

trong điện thoại truyền tới một giọng nam: “Ông chủ lớn

nói phải đánh gãy tứ chỉ, làm việc cho gọn gàng sạch sẽ,

không được để lại dấu vết”.

Đồng Hải Lượng đã biết về yêu cầu này từ trước. Chỉ

là hiện tại khi đối phương nhắc tới thì hắn lại nói: “Có phải

là có hơi tàn nhẫn…”

“Anh sợ cái gì, chỉ là một tên nhóc không có gia thế

tốt mà thôi, cho dù có chết cũng không có mấy người

quan tâm. Ngoài ra, với việc chúng tôi hỗ trợ anh, nếu có

điều gì thật sự xảy ra, chúng tôi đều có thể giúp anh giải

quyết tất cả!”

“Vậy được…”

Sau khi cúp điện thoại, Đồng Hải Lượng nhìn Hoắc

Khải chằm chằm một hồi, sau đó đột nhiên đạp anh một

cái rồi chửi bới: “Mẹ nó, suýt chút nữa bị mày lừa! Mày chỉ

là một thằng nghèo kiết xác, lấy đâu ra mười triệu?”

Hoắc Khải bị bọn chúng trói vào ghế, lúc này còn bị

đạp xuống, đầu đập xuống đất, đau đớn vô cùng.

Anh hít một hơi thật sâu, không để bản thân mất bình

tĩnh vì tức giận, nói: “Từ nhỏ bố tôi đã dạy tôi rằng tài sản

của tôi không được tiết lộ ra ngoài, vì vậy anh đừng chỉ

nhìn gia cảnh bên ngoài mà đánh giá. Thực tế, vợ chồng

tôi có thể kiếm được rất nhiều tiền từ kinh doanh trong

một tháng, lên đến mức hàng triệu tệ. Nếu không tin tôi,

anh có thể đi điều tra trước. Chúng tôi cũng có văn phòng

tại tòa nhà văn phòng ở trung tâm thành phố. Tên của

công ty là Hi Vọng Mới”.

Đồng Hải Lượng lại trừng mắt nhìn Hoắc Khải đang

nằm trên mặt đất mà không làm gì thêm. Một người đàn

ông với vẻ mặt hung dữ bước tới nói: “Anh Lượng, cứ xử

lý thằng này đi. Nếu như nó bị thủ tiêu thì chẳng phải

chuyện này sẽ kết thúc nhanh thôi sao. Nếu anh sợ thì để

em làm!”

Nói xong, tên kia rút con dao găm bên eo và đi về phía

Hoắc Khải.

Sau khi ngồi xổm xuống, hắn túm tóc Hoắc Khải rồi

hung dữ nói: “Thằng oắt, đừng trách tao, có trách thì

trách mày đã khiêu khích người mà mày không nên khiêu

khích!”

Khi hắn nói, con dao găm của hắn đã đâm vào mắt cá

chân của Hoắc Khải.

Bọn chúng trước kia thường xuyên đánh nhau, chuyện

cắt gân tay gân chân của người khác cũng xem như là

chuyện thường ngày ở huyện, quen việc dễ làm.

Con dao găm sắc bén trực tiếp đâm vào da thịt Hoắc

Khải, máu tươi chảy ra, Hoắc Khải đau đớn lập tức hét lớn:

“Cho dù anh không tin lời tôi nói thì cũng phải điều tra

trước. Thay vì phải cắt gân của người khác thì anh có thể

nhận được mười triệu, vụ kinh doanh này không phải là lời

hơn hay sao, đầu của anh bị úng nước rồi à!”

“Đầu mẹ mày mới úng nước đó, bớt ăn nói linh tinh

lại!”, khi hắn nói, con dao găm ấn mạnh hơn.

Hoắc Khải gần như cảm nhận được con dao găm đã

đâm đến gân chân của mình.

Giờ phút này anh vô cùng căm hận cái tên mới vừa gọi

điện thoại, nếu không phải vì cú điện thoại đó, bọn chúng

có thể đã bị anh thuyết phục.

Đúng lúc này, Đồng Hải Lượng đột nhiên kêu to: “Chờ một chút!”

Cái tên đang ngồi xổm kia chuyển động hai tay, ngẩng

đầu nhìn hắn.

Đồng Hải Lượng do dự trong vài giây, sau đó nhìn tên

đàn em và nói: “Để cho nó yên. Trước tiên hãy kiểm tra

xem nó có nói thật hay không đã”.

“Anh Lương, anh thật sự tin tưởng cái thằng này sao,

một tháng kiếm được tiền triệu hả, anh cứ nhìn nó đi, trên

người toàn mặc đồ bán ngoài lề đường” tên cầm dao găm

nói.

Hoắc Khải cố chịu đựng cơn đau ở mắt cá chân mà

nói: “Muốn điều tra giá trị tài sản của tôi cũng không khó.

Anh có thể kiểm tra thông tin chỉ tiết của công ty chúng

tôi. Nếu anh không biết cách kiểm tra, anh cũng có thể

đến nhà hàng Decent Western hỏi thăm. Tôi đã dùng bữa

ở đó, giám đốc điều hành và quản lý nhà hàng đều biết

tôi. Có tiền hay không, chỉ cần hỏi một chút thì biết”.

Nhà hàng Decent Western, nơi họp lớp của Ninh Thần

và các bạn ngày hôm qua, cũng là một trong những nhà

hàng Tây cao cấp nhất thành phố.

Tuy không phải là người có thế lực nhưng Đồng Hải

Lượng đã đi theo Liêu Thiên Bằng lâu như vậy, cũng biết

người có thể tiêu tiền ở những chỗ như vậy chắc chắn

phải rất giàu sang.

Các gia đình bình dân sẽ không chỉ tiền để đến một

nhà hàng đắt đỏ như vậy ăn uống, một nhà ba người tùy ý

ăn vài ba món cũng phải tốn đến hai ba ngàn tệ.

Đồng Hải Lượng đi tới, vỗ nhẹ vào mặt Hoắc Khải, lạnh

lùng nói: “Thằng oắt con, mày nên nói sự thật đi. Nếu để

ông đây biết được mày đang nói dối để cố trì hoãn thời

gian, thì kết cục của mày sẽ không chỉ là gãy chân tay đâu

đấy! Đến lúc đó, ông đây sẽ cắt lưỡi mày, để mày không

bao giờ lừa được ai khác nữa!”