Nhân Gian Băng Khí

Chương 466: Đại náo Ôn Thành (Hạ)




"Nhưng ngươi thì sao?" Lãnh Dạ lo lắng hỏi.

"Ta tự có biện pháp. Ngươi có thể mang bọn họ an toàn ly khai không?"

"Bọn ta có thể cõng bọn họ vừa đi vừa nấp, ta nghĩ dựa vào ta và Hỏa Điểu, mấy tên cảnh sát đó không thể phát hiện được đâu. Chỉ cần có thể chạy đến bờ sông, bọn ta có thể trộm lấy một chiếc thuyền nhỏ theo đường thủy rời đi."

"Tốt." Mười Một gật đầu nói: "Ta ở đây náo động, giúp các ngươi thu hút sự chú ý của bọn chúng."

"Nhưng ngươi đi đâu?"

"Ta đi tìm Nguyệt Nhi."

"Nàng ở đâu còn không biết, cho dù ngươi có cứu ra được, ngươi mang theo một người không có khả năng chiến đấu thì làm sao chạy cho nổi chứ?"

Mười Một thản nhiên nói: "Chỉ cần giao Nguyệt Nhi an toàn vào tay Long Hồn là xong. Một mình ta thì chạy dễ dàng."

Lãnh Dạ suy nghĩ, cũng không tranh luận thêm nữa. Long Hồn tất nhiên sẽ không làm tổn thương đến Âu Dương Nguyệt Nhi, chỉ cần Long Hồn tìm được nàng, sẽ lập tức giao cho Âu Dương Bác. Mà Mười Một chỉ có một mình, không bị Walter và Tuyết Linh Nhi, hai người không thể tiếp tục chiến đấu làm vướng chân vướng tay, cơ hội thoát thân sẽ càng lớn hơn một chút. Hơn nữa, thương thế của Tuyết Linh Nhi cũng không thể kéo dài thêm nữa, kéo dài một khắc thì lại thêm một phần nguy hiểm.

"Được rồi, ngươi phải cẩn thận đó." Lãnh Dạ là một người quyết đoán, quyết định rồi thì lập tức làm ngay. Bảo Hỏa Điểu cùng vác Walter và Tuyết Linh Nhi lên lưng, hai người nương theo bóng đêm, cứ chọn đường vắng ngõ tắt lặng lẽ nhằm thẳng về hướng bờ sông mà chạy. Bây giờ bọn họ cũng chỉ có thể chạy bộ, nếu đi xe mục tiêu lại càng rõ ràng.

Sau khi nhìn bóng lưng của Lãnh Dạ và Hỏa Điểu lần lượt biến mất ở một góc tối, Mười Một bò ra ghế sau đánh thức Văn Ngôn. Vừa tỉnh lại, Văn Ngôn theo bản năng muốn kêu to, lại bị Mười Một nhanh như chớp giơ tay ra che miệng trước, chỉ có thể phát ra tiếng "ô ô" trong cổ họng.

"Âu Dương Nguyệt Nhi ở đâu?" Mười Một thấp giọng hỏi.

Thớ thịt nơi khóe mắt của Văn Ngôn giật giật, nhưng vẫn không nói gì. Văn Ngôn rất thông minh, hắn biết bản thân một khi nói ra thì chắc chắn chỉ có chết, ngược lại không nói thì còn an toàn một chút. Chỉ cần hắn chờ một thời gian cảnh sát tìm thấy mình, khi đó cho dù chết cũng có thể lôi theo Mười Một bồi táng với mình.

Tâm tư của Văn Ngôn, Mười Một làm sao không biết? Hắn bỗng nhiên nắm lấy một ngón tay trên bàn tay phải Văn Ngôn dùng lực bẻ một phát, chỉ nghe "rắc" một tiếng, ngón tay này đã bị Mười Một dùng lực vặn gãy.

"A…!!!" Văn Ngôn gào lớn, nhưng lại bị Mười Một bịt chặt miệng, không làm sao phát ra được tiếng nào. Chỉ có thể dồn hết sức lực giật nẩy lên, đồng thời hai giọt lệ trào ra trên khóe mắt biểu hiện nỗi đau đớn của mình.

Mười Một chỉ chỉ vào một đoạn ruột nhỏ ở bên ngoài bụng Văn Ngôn, nói: "Ta còn có thể lôi ruột của ngươi ra nữa đó."

Văn Ngôn bỗng dưng toàn thân cứng đờ, nỗi sợ hãi đối với những lời Mười Một nói thậm chí khiến hắn quên đi ngón tay đau. Lôi ruột từ trong bụng người sống ra kiểu này Văn Ngôn cũng từng làm, nhìn thấy bộ dạng không muốn sống của những người bị hắn kéo ruột ra hắn cảm thấy thật kích thích. Nhưng nếu chuyện này xảy ra trên chính người hắn thì chẳng phải chuyện thú vị gì.

"Nói cho ta biết, Nguyệt Nhi ở đâu, ta có thể tha cho ngươi một mạng."

Trong mắt Văn Ngôn lộ ra một tia do dự, Mười Một từ từ thả bàn tay che miệng hắn ra, hắn cũng không lo lắng Văn Ngôn sẽ hét lên nữa, bởi vì Văn Ngôn không ngu xuẩn như vậy, lúc này còn dám kêu cứu mạng. Văn Ngôn thật sự cũng rất biết phối hợp, chỉ thở phì phò từng hơi dài, những giọt mồ hôi to như hạt đậu không ngừng chảy trên khuôn mặt tái mét.

Khá lâu sau, Văn Ngôn mới lắc đầu, cất giọng khàn khàn nói: "Cho dù ngươi bằng lòng buông tha ta, Ma Quỷ cũng sẽ không buông tha."

Mười Một chỉ chỉ vào cánh tay trống rỗng của hắn: "Đồng hồ trên tay của ngươi đã bị ta cắt đi rồi."

Văn Ngôn cười thảm não, đích thực là Mười Một đã cắt bỏ cái thứ đồ khiến hắn bị uy hiếp ăn ngủ không yên, nhưng cái giá hắn ta phải trả cũng rất lớn.

"Nếu ngươi lo lắng bọn chúng có thể lại phái sát thủ đến, ta có thể giúp ngươi liên hệ với Đại Quyển, kêu một nhóm lính đánh thuê đến bảo vệ ngươi."

Văn Ngôn có chút do dự, hắn đương nhiên biết ở thế giới phương Đông, Ma Quỷ không dám chính diện đối đầu với Đại Quyển.

Suy nghĩ một lát, Văn Ngôn hỏi: "Có phải là sau khi ta nói cho ngươi, ngươi sẽ thả ta đi chứ?"

"Không." Mười Một lắc đầu nói: "Ta sẽ đánh ngươi bất tỉnh, đem ngươi giấu trong xe này, đợi sau khi trời sáng thì ngươi sẽ an toàn."

Văn Ngôn cuối cùng đã tin rằng Mười Một sẽ buông tha hắn, nếu vừa rồi Mười Một gật đầu, vậy hắn đánh chết cũng sẽ không nói ra chỗ giấu Âu Dương Nguyệt Nhi. Một khi để hắn rời đi, hắn sẽ lập tức thông báo cho cảnh sát, ngay cả Mười Một cũng sẽ gặp nguy hiểm, cho nên lời nói này của Mười Một ngược lại đã trừ bỏ mối nghi ngờ của hắn.

"Lúc nào ngươi giúp ta thuê Đại Quyển?" Văn Ngôn lại lo lắng hỏi.

"Lúc nào cũng được, ngày mai sau khi ngươi tỉnh lại thì hãy gọi đến số này." Sau khi đọc ra một dãy số điện thoại, Mười Một nói: "Đó là số điện thoại của trưởng lão Thanh bang Vu Quang Hải, người của Đại Quyển bây giờ đang làm khách ở chỗ lão, chỉ cần tìm được lão, ngươi có thể tìm được Đại Quyển."

Văn Ngôn im lặng ghi nhớ số điện thoại không biết thật giả này, hắn không có lựa chọn, nói cho cùng hắn cũng là người sợ chết. Hiện tại, trước tiên chỉ có thể cầu qua được cửa của Mười Một rồi nói sau, với chuyện báo thù của Ma Quỷ, cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước. Dù sao nơi này là Long Quốc, không phải phương Tây, thế lực Ma Quỷ có cường thịnh trở lại cũng không thể chạm đến thế giới phương Đông.

"Âu Dương Nguyệt Nhi ở đâu?" Mười Một lại hỏi lần nữa.

"Trong nhà ta." Văn Ngôn thở dài thật thà nói: "Giấu trong phòng dưới đất của nhà ta."

"Làm sao để vào?"

"Qua tủ quần áo trong phòng ta, vách ngăn phía sau là cửa ngầm."

"Có ai canh giữ trong đó không?"

Văn Ngôn lắc lắc đầu.

Mười Một nhíu mắt nhìn Văn Ngôn một hồi lâu, biểu hiện của Văn Ngôn rất suy sụp, cũng có vẻ như chẳng còn cách nào, nhưng trong ánh mắt ấy lại không có chỗ nào không thỏa đáng. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện FULL

"Có phải là Ma Quỷ cùng hợp tác với Huyết Mân Côi không?" Mười Một thình lình hỏi.

Văn Ngôn hơi sửng sốt, gật gật đầu.

Mười Một đột nhiên vung tay phải ra, lưỡi Trảm Nguyệt lạnh ngắt vô tình nhanh chóng lướt qua yết hầu Văn Ngôn. Văn Ngôn há to miệng, trừng mắt sửng sốt nhìn Mười Một, nhưng hai mắt hắn đã trở nên vô thần.

"Lời hứa tính là gì? Lời hứa chỉ như bát nước lọc, lời hứa không có lợi với mình thì không nhất thiết phải tuân thủ. Các ngươi nhớ lấy, không được tin tưởng bất cứ người nào hứa hẹn với mình, bởi vì những thứ đó đều là những thứ bỏ đi. Các ngươi hứa với người khác cũng không cần phải tuân thủ, ở thế giới này muốn sống sót được lâu thì phải là thực lực, không phải là lời hứa." Đây là những thứ Mười Một đã được dạy, hắn nhớ rất rõ ràng, cũng vĩnh viễn không quên được.

Khóa cửa xe, Mười Một lách người, cẩn thận tiến vào trong một ngõ nhỏ gần đó, sau đó nhanh chóng biến mất vào màn đêm.

Trong xe, chỉ còn lại một thi thể chết không nhắm mắt, đang dần dần lạnh như băng.