Thiên Đường Kinh Khủng (Kinh Hãi Thiên Đường)

Chương 211: Thương Linh Luận Kiếm (26)




Trong hang động dưới đất, cuộc chiến biến thành một trận giằng co.

Chiến thuật du kích của vượn lửa thực sự rất mạnh mẽ, di chuyển lên xuống như đi trên mặt đất, không có quy luật rõ ràng, nói tóm lại là nhanh và khó đoán. Toàn bộ không gian ba chiều trong hang động đều là chiến trường của nó, nhưng địa hình cho người chơi sử dụng lại không nhiều.

Nếu không phải tiểu Thán cùng Bi Linh đều có vũ khí loại súng trên tay thì e rằng bọn họ đã sớm bị vượn lửa đắc thủ.

"Cứ như vậy cũng không ổn, đã sử dụng khá nhiều đạn nhưng vẫn không gây chút thương tích đáng kể nào lên quái vật kia." Bi Linh nói với tiểu Thán ở bên cạnh: "Nói không chừng nó chưa mệt chết thì chúng ta đã hết đạn."

Tiểu Thán lúc này đứng giáp lưng với nàng, đề phòng bị vượn lửa tấn công từ bất cứ hướng nào. Hắn nghe vậy liền trả lời: "Ta có ý này."

"Nói." Bi Linh đáp.

"Đầu tiên ta uống bình máu làm đầy giá trị sinh tồn." Tiểu Thán nói: "Sau đó ta cất súng, cùng nó cận chiến mà phân cái thắng bại."

Bi Linh quay đầu nhìn hắn một cái: "Không cần đánh cũng biết là nó thắng ngươi thua a?"

"Không sao đâu, ta đã đã hiểu." Tiểu Thán nói tiếp: "Nó giỏi nhất ở khoản tốc độ, mà sức tấn công chỉ ở mức trung bình. Lửa quanh người nó rất khó chịu, cũng có nghĩa là... phòng ngự của nó rất mạnh, cho nên chỉ khi tấn công ở cự ly gần mới có thể gây sát thương ở một mức nhất định." Tiểu Thán nói xong, thật sự cất súng đạn vào, ngược lại lấy ra vũ khí cận chiến chủ lực của hắn【Đoản Kiếm Damascus】.

"Nếu không dùng súng mà tập trung vào cận chiến... Ta hẳn có thể theo kịp tốc độ của nó." Tiểu Thán nói tiếp: "Chỉ cần có thể chạm vào nó, ta liền có có thể sử dụng【Ong Chích】để đốt máu của nó."

"Ngươi nếu đánh vậy, ta lại không thể hợp tác với ngươi." Bi Linh nói: "Với khả năng bắn của ta, tỷ lệ bắn trúng mục tiêu di động tốc độ cao là dưới 30%. Còn chưa nói tới việc phải bắn trúng mục tiêu trong lúc nó và ngươi đánh nhau..."

"Không cần, một mình ta là được rồi." Tiểu Thán ngắt lời nói: "Nếu như ta thấy có nguy cơ bị gϊếŧ, hoặc thật sự đánh không lại, ta liền chạy, lúc đó ngươi lại yểm trợ ta, để ta có thời gian thở dốc và hồi phục là được."

"Vậy thì, ngươi cẩn thận..." Bi Linh thực cũng không nghĩ được cách nào tốt hơn, đành phải để tiểu Thán làm thử. Sở trường cận chiến của Bi Linh chỉ vẻn vẹn cấp E, đối mặt với loại tiểu BOSS siêu nhanh này, trừ phi có sự trợ giúp của người chơi có khả năng khống chế, nếu không nàng cũng chỉ có thể làm công tác yểm trợ.

"Ừm, hiểu." Lúc tiểu Thán đáp lời, hắn đã dùng một lọ hồi máu. Cùng lúc đó, vượn lửa lại gào một tiếng, đột nhiên từ sau một tảng đá vụt ra, tấn công lần nữa. Lần tập kích này vừa vặn tới gần tiểu Thán, cho hắn cơ hội đánh cận chiến.

Tiểu Thán cũng không đỡ móng vuốt lửa mà nghiêng người né, khó khăn lắm mới tránh được một đòn này. Khi vụt qua vượn lửa, hắn đưa thanh đoản kiếm trong tay lên trước, thành công cọ nhẹ lên lông quái vật kia. Đặc hiệu chảy máu của kỹ năng【Ong Chích】cũng thành công phát động, từ giây này mà bắt đầu phát huy tác dụng.

Trên thực tế... Câu "Ta có thể theo kịp tốc độ của nó" kia của Tiểu Thán chỉ là khiêm tốn mà thôi. Thông qua quan sát và thăm dò, hắn đã chắc 90% rằng mình có thể đuổi kịp tốc độ này, cho nên hắn mới dám nói để một mình hắn giải quyết.

Mà việc tiểu Thán luôn tỏ ra yếu đuối khi nói chuyện với Bi Linh, thật ra... Một là vì hắn biết tính cách không chịu thua thiệt của Bi Linh nên muốn chăm sóc lòng tự trọng của đối phương; hai là hắn cũng thích cảm giác được người khác lo lắng.

"Gào" Vượn lửa bị thương bởi kỹ năng như trở nên cực kì tức giận, lập tức gào một tiếng, trong chớp mắt lại lần nữa đánh về phía tiểu Thán.

Quái vật kia không hổ là loại thiên về tốc độ, chỉ trong thời gian ngắn, đợt tấn công thứ hai đã tới. Chỉ thấy nó quay đầu, tiến lên một bước, hai đấm lại tới, lại là một đòn hiểm. Chưa kể... đòn này của vượn lửa có chút khí chất võ hiệp, động tác dũng mãnh, những cú đấm nảy lửa không thua gì đòn của một cao thủ võ lâm.

Đối mặt với đòn tấn công bất ngờ này, tiểu Thán không hề bối rối. Hắn giữ thế thủ, lui về sau mấy bước, dễ dàng hóa giải đòn tấn công.

Tính cách Tiểu Thán xưa giờ không gấp gáp. Trừ phi hắn bị dọa sợ, dưới tình huống bình thường, hắn là một người luôn giữ bình tĩnh, tính kiên nhẫn vô cùng tốt. Không tìm được cơ hội thích hợp, hắn thà không ra tay; mà một khi hắn xuất thủ, thì đồng nghĩa với việc đối phương đã để lộ sơ hở.

Vượn lửa tuy hung dữ và ra tay ác độc nhưng dù sao nó cũng chỉ là một con quái vật nên trí thông minh cũng có hạn. Sau khi bị thương, lại liên tục đánh hụt, nó lập tức vội vàng xao động mà đứng thẳng dậy, dựa vào bản năng dã thú mà vung móng lửa loạn xạ.

Tiểu Thán thấy nó gấp gáp xông đến cũng không lùi mà tiến, hắn đã nhìn ra khi vượn lửa vung móng vuốt, bụng của nó sẽ lộ ra, vì vậy hắn khom lưng nghiêng xuống, quét đoản kiếm lên lúc vượn lửa quay người, không chỉ chém một nhát mà còn phát động đặc hiệu【Ong Chích】lần thứ hai.

Sau hai lần đối đầu, tiểu Thán đã dùng kỹ năng này hai lần, ngốn 14% điểm thể năng, cũng may giá trị sinh tồn ngược lại không mất nhiều. Chỉ có điều là khi ở gần vượn lửa, mỗi hai giây mất 1% máu, nhưng chỉ cần rời xa một thước thì sát thương kia cũng không còn.

Mà thương tổn của vượn lửa bên kia tuy không lớn, nhưng hai tầng đặc hiệu chảy máu gây hiệu ứng gấp đôi. Với tư cách là quái vật thiên về tốc độ, lượng máu của nó vốn cũng không cao, đoạn đầu lúc đánh du kích đã ăn vài viên đạn nên đã mất chút máu, lúc này đây lại bị hiệu ứng chảy máu kéo dài hai phút, nghiễm nhiên đã lâm vào thế thua.

Việc tiểu Thán cần làm chính là giữ kiên nhẫn, bảo đảm không bị dính đòn trí mạng mà dụ vượn lửa tiếp tục điên cuồng tấn công, làm tăng tốc độ chảy máu của quái vật kia.

Nhưng lúc này, không ngờ vượn lửa đột nhiên bỏ qua tiểu Thán, trong chớp mắt vọt tới phía Bi Linh.

Quái vật kia cũng nhận ra tốc độ của tiểu Thán cũng không thua kém gì, có đánh tiếp thì không chỉ phí công, chỉ sợ chính nó sẽ bị hao tổn mà chết... còn đối phương thì vẫn không sao, cho nên nó quyết định liều một phen, có chết cũng phải gϊếŧ một người.

Thấy vượn lửa lao về phía mình, Bi Linh cũng không ngồi chờ chết. Nàng quay người tránh sau hai khối đá lớn, nhanh chóng di chuyển đến bên tường. Khi đấy, vượn lửa chỉ còn một hướng để tấn công nàng.

Khi con quái vật tấn công từ đúng hướng đấy, MP5 trong tay Bi Linh lập tức xả đạn, nhờ lợi thế địa hình mà bắn trúng mục tiêu 60-70%.

Sau khi Bi Linh xả xong băng đạn, trên người vượn lửa đã thêm mười mấy vết thương rướm máu, nhưng điều này cũng không thể ngăn cản hành động của nó. Vì đang tuyệt vọng, nó sẽ không dừng lại chỉ vì mức độ tấn công này.

Vượn lửa kêu lên một tiếng cuối cùng, khuôn mặt như hồng ngọc đỏ rực. Chỉ thấy nó xoay người. Đuôi vụt như roi lửa, viên hồng ngọc sau đuôi đỏ rực tựa như một quả đạn pháo bắn về phía Bi Linh.

Chỗ Bi Linh đứng quả thực có thể hạn chế hướng tấn công của đối phương, nhưng đồng thời cũng làm mất đi không gian né tránh của nàng. Nàng cũng không ngờ quái vật kia cứ vậy mà ngạnh kháng đạn bắn, liều chết một phen. Sớm biết vậy, nàng đã thay loại súng khác. Tuy đây là ở cự ly ngắn nhưng nếu dùng súng ngắm thì chỉ cần trúng mục tiêu, quái vật kia dù không tàn thì cũng phế.

Mắt thấy đuôi kia sắp đánh trúng, Bi Linh cũng chỉ có cắn răng chịu đựng, trong lòng thầm cầu giá trị sinh tồn của mình có thể chịu được đòn nặng như đại bác này.

Một tiếng hét, một cơn gió nóng lướt qua gò má Bi Linh.

Đòn tấn công của vượn lửa đã bị lệch hướng...

Bi Linh trừng cặp mắt xanh như nước, kinh ngạc mà nhìn cảnh tượng khó tin trước mắt.

Chỉ thấy một tia sáng lạnh lẽo toát ra từ yết hầu con vượn.

Lúc này, từ sau lưng vượn lửa có thể thấy một thân ảnh mặc đồ sát thủ, đứng sát thi thể đang bị bốc cháy. Một đòn ổn định, chuẩn xác, xuyên qua ngọn lửa mà mạnh mẽ chém lên xương cổ của quái vật kia.

Bịch một tiếng, vượn lửa ngã xuống, Bi Linh thấy phía sau quái vật là tiểu Thán.

Hóa ra khi con quái vật vung đuôi, tiểu Thán đã đuổi đến sau lưng nó. Hắn cũng chẳng để tâm thương tổn nhận phải khi tiếp sát vượn lửa, trong một giây này, hình tượng của hắn không khác gì một tên đồ tể máu lạnh. Có lẽ do ảnh hưởng từ kiến thức y khoa của hắn, cũng có thể là một cái thiên phú chém gϊếŧ nào đó của hắn tại thời khắc này thức tỉnh. Khoảnh khắc đó, mắt Tiểu Thán tinh chuẩn nhắm chỗ hiểm duy nhất trên người vượn lửa mà tấn công.

Cổ bị đâm khiến cho đòn đuôi của vượn lửa bị chếch đi, ngay trước khi đánh trúng Bi Linh, theo quán tính vừa vặn lệch qua một bên.

"Ôi... Ôi... Ôi chao... Nóng, nóng quá đi..." Quái vật vừa ngã xuống, tiểu Thán lại trở về bộ dạng ngơ ngác như thường, hành động của hắn giống cầm khoai nướng phỏng tay mà vứt đoản kiếm đi. Bởi vì đoản kiếm dẫn nhiệt cho nên lúc này hắn không thể cầm được.

Bi Linh đi lên trước nhìn xuống xác con quái vật, sau đó ngẩng đầu lên, chỉa súng MP5 vào tiểu Thán (bởi vì Bi Linh đã ghép đèn pin vào thân súng), chiếu đèn vào mặt hắn nói: "Thật không ngờ nha, ngay thời khắc mấu chốt ngươi còn có thể đáng tin như vậy."

"Không phải, không phải đâu... Là may, ăn may thôi..." Tiểu Thán ngoài miệng khách khí, nhưng hành động lại bán đứng hắn. Hắn nở một nụ cười sáng lạn, tay sờ gáy, chỉ còn thiếu ngượng ngùng mà nói thêm một câu "Ta không giỏi vậy đâu".

Trong lúc hai người nói chuyện, xác vượn lửa trên mặt đất nhanh chóng bốc cháy thành tro, chỉ còn lại tinh thạch màu đỏ ở cuối đuôi.

"Đây hẳn là một trong hai phiến đá." Tiểu Thán nói, cúi người nhặt phiến đá.

Bởi vì quái vật thông thường trong Thiên Đường Kinh Hãi sẽ không rơi trang bị, cho nên ngay cả tiểu Thán cũng biết món đồ chơi này 80% là vật phẩm nhiệm vụ.

Lúc mới chạm vào, tinh thạch còn khá nóng, tiểu Thán xém chút nữa không cầm được, nhưng sau sau khi người chơi chạm vào, khối tinh thạch vốn màu đỏ liền nhanh chóng phát sáng, thay đổi hình dạng. Đợi ánh sáng biến mất, khối tinh thạch đã biến thành một khối khuyết ngọc, chính là một nửa của Bát Quái trận trên cửa.

【Tên: Phiến Đá (Dương)】

【Loại: Có liên quan tới cốt truyện】

【Phẩm chất: Bình thường】

【Chức năng: Sau khi khảm cùng Phiến Đá (Âm) vào Bát Quái trận trên cửa đá liền có thể mở cửa đá.】

【Có thể mang ra kịch bản: Không】

【Ghi chú: Thân là một cái chìa khóa, cả hình dạng lẫn nguyên lý của món đồ chơi này đều thật khiến người ta khó hiểu.】

Sau khi lấy được phiến đá dương, tiểu Thán và Bi Linh khám phá hang động một lần nữa, cố gắng xem còn sót thứ gì không, để một lúc sau sẽ không cần quay lại nữa. Kết quả bọn hắn thật có thu hoạch. Trong khoảng trống của một thạch nhũ, Bi Linh tìm thấy một vật phẩm tiêu hao.

【Tên: Mảnh Nham Kết Tinh】

【Loại: Tiêu hao phẩm】

【Phẩm chất: Bình thường】

【Chức năng: Sau khi sử dụng, hồi 50% điểm sinh tồn của người chơi, đồng thời trong một khoảng thời gian nhất định tăng tốc độ hồi điểm sinh tồn】

【Có thể mang ra kịch bản: Có】

【Chi chú: Hiệu quả hồi phục không bị ảnh hưởng bởi sự giảm hiệu quả dần của thuốc hồi máu.】

Vật phẩm này có thể coi là một cách đền bù cho người chơi, cũng giống như vật phẩm phục hồi bị rơi sau khi gϊếŧ BOSS trong một số trò chơi khác. Rõ ràng, hệ thống cũng cho rằng việc gϊếŧ con vượn lửa này cần phải trả một cái giá nhất định, có thể là máu hoặc các tài nguyên khác, nói tóm lại, nó không có chuyện giải quyết một cách dễ dàng.

Tuy nhiên, đối với hai vị "phú nhị đại" hiện tại, loại tiêu hao phẩm hồi phục này chưa bao giờ thiếu, có tìm được thì tốt nhưng không tìm được cũng không sao. Bọn hắn nếu thấy thứ này quan trọng thì cũng sẽ không cảm thấy đau lòng khi mua hàng chục, thậm chí hàng trăm bình máu, mà nếu bọc hành lý không đủ chứa, mua thêm ô hành lý là được.

Bi Linh trực tiếp đưa【Mảnh Nham Kết Tinh】cho tiểu Thán, dù trong trận đấu với vượn lửa này hắn xuất lực khá nhiều, không chỉ uống bình máu, còn vì anh hùng cứu mỹ nhân mà bị đốt mất không ít máu.

Tiểu Thán cũng không có từ chối. Hai người lại đi một vòng trong hang động rồi quay lại đường bọn hắn đã đi, sau mấy phút đã thấy cái kia ngã tư kia, liền đi qua con đường bên phải còn lại.

Con đường này không dài, dường như đối xứng với chiều dài của đường hầm bên kia, sau năm sáu phút, một hang động khác hiện ra trước mặt. Động không lớn lắm, toàn bộ là hình bầu dục, đá ở bốn bức tường phản chiếu một quầng sáng xanh dưới ánh đèn. Trung tâm hang gần như bị chiếm trọn bởi một bể nước, chỉ còn lại một khu vực đứng xung quanh mép hang.

Khi cả hai đứng trên thành bể, bọn hắn có thể cảm nhận được một dòng khí lạnh tràn qua mặt, điều này cho thấy nhiệt độ của nước trong bể phải cực thấp. Bọn hắn soi sáng khắp hang động vẫn không tìm thấy thứ gì có giá trị, có vẻ như phiến đá âm đang ở dưới nước...

Tiểu Thán ngồi xổm xuống. Dùng ngón tay dò xét dò xét mặt nước, nhưng hắn lạnh quá phải rút tay lại: "Oa... Hẳn đây đây là cái lạnh không độ trong truyền thuyết a..."

"Ta đi." Vừa nói, Bi Linh vừa buộc đèn pin vào quần áo. Bộ quần áo lính đặc nhiệm của cô có nhiều chức năng. Ở vai và đùi ngoài có mấy thanh khóa , có thể dùng để cố định nhiều loại đồ vật nhỏ khác nhau.

"Này... lạnh thật đấy." Tiểu Thán nhắc nhở.

"Không sao đâu." Nàng lấy tay nhúng một ít nước lên mặt và cổ. Mặc dù vẻ mặt không đổi nhưng hiện tại nàng đang nghĩ: Chết cóng ta...

"Ngươi không thể bắn súng dưới nước. Nếu có nguy hiểm, ngươi phải lập tức bơi vào bờ." Tiểu Thán nói với giọng lo lắng.

"Biết rồi..." Bi Linh sốt ruột trả lời.

"Hay là như vầy, nếu ba phút nữa ngươi chưa lên bờ..." Tiểu Thán lời còn chưa xong đã bị cắt đứt.

"Đừng nói nhiều!" Bi Linh quay đầu lại trừng mắt một cái, sau đó hít một hơi thật sâu, tiến lên hai bước trước khi nhảy xuống nước.

Nước hồ lạnh lẽo quấn lấy Bi Linh từ đầu đến chân, nàng chịu đựng đau đớn mà miễn cưỡng mở mắt ra, nhưng trước mắt gần như đục ngầu, ánh sáng của đèn pin chỉ có thể giúp nhìn được một khoảng cách rất hạn chế. Nhưng nàng vẫn nghiến răng và dùng sức bơi về phía đáy bể.

Tuy Bi Linh bình thường trông như một cô gái rất vui vẻ và thích cười, nhưng nàng ấy thực sự rất cứng đầu và không muốn thua, đặc biệt là không muốn thua tên ngốc ở trên bờ kia. Việc nàng tranh xuống nước là bắt nguồn chỉ từ một suy nghĩ bốc đồng: Ngươi đã có thể vì cứu ta mà bị lửa đốt, ta cũng có thể bị lạnh cóng mà vớt vật phẩm lên.

Nói chung, một người mặc quần áo bình thường chỉ có thể chịu được vài phút trong nước không độ, đó là thời gian mà họ có thể sống trong tình trạng không cử động. Nhưng trên thực tế, hầu hết mọi người đều sẽ chết đuối trước giới hạn vì tê bì chân tay, mất khả năng vận động do nhiệt độ thấp, hoặc mù quáng vùng vẫy vì sợ hãi...

Có thể thấy lựa chọn của Bi Linh lúc này là vô cùng nguy hiểm. Tiểu Thán dù sao cũng là bác sĩ, cũng biết những kiến ​​thức này nên đã nhắc nhở nhiều lần với vẻ vô cùng lo lắng, nhưng đáng tiếc người kia lại không xem trọng, ngược lại còn cảm thấy như bị coi thường.

Thời gian dần trôi, từng giây từng phút như dài dằng dặc.

Một phút... Hai phút...

Năm phút nhanh chóng trôi qua, cho dù là người chơi có là kỹ năng bơi lặn tốt thì cũng phải ngoi lên lấy hơi a. Tuy nói đuối nước trong trò chơi sẽ không bị bất tỉnh, nhưng điểm sinh tồn sẽ bị giảm đi.

Tiểu Thán không thể đợi thêm được nữa, hắn nằm xuống trên bờ, một tay ấn mũ thợ mỏ, tay còn lại chống xuống đất, nhắm mắt lại rồi dập đầu xuống nước. Hắn cũng không biết làm vậy có thể nhìn được bao xa, nhưng hắn vẫn muốn thử.

Không ngờ, tiểu Thán vừa trong nước mở mắt ra, Bi Linh vừa vặn trồi lên khỏi mặt nước cách hắn không xa. Bởi vì tiểu Thán chúi cả đầu vào trong nước nên hắn choáng váng không nghe được âm thanh bên cạnh.

Bi Linh hơi có chút chật vật mà tự leo lên bờ, lúc này nàng đã cất vật phẩm nhiệm vụ vào bọc hành lý, sau khi lên bờ nàng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nàng sờ tóc mái trước trán, sau đó quay lại nhìn tên ngốc đang gục đầu xuống nước ở bên cạnh, không khỏi mỉm cười.

Người xưa có câu, thanh thuỷ xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức (Hckt: Hoa sen mọc lên từ nước trong, thiên nhiên không cần phải bài trí, gia công). Vào lúc này, mặc dù khuôn mặt của Cổ Tiểu Linh trắng xanh vì lạnh, nhưng như vậy ngược lại càng lộ sắc trong suốt như ngọc, xinh đẹp tuyệt lệ. Thật tiếc là tiểu Thán không thể nhìn thấy nụ cười và cái liếc mắt tuyệt trần đó.

Vài giây hậu, chỉ nghe RẦM một tiếng, tiểu Thán đã bị đạp xuống nước. Hắn vẻ mặt không hiểu mà ngóc đầu ra khỏi mặt nước, quay đầu nhìn lại trên bờ, "Ôi chao! Ngươi ra sau lưng ta khi nào vậy?"

"Đã tìm thấy phiến đá, đi thôi." Bi Linh nói, xoay người tiến lên một bước.

"Hả? Vậy sao ngươi đá ta xuống nước?"

"Ai... Tên ngốc vô phương cứu chữa." Bi Linh cười cười khúc khích, mặc kệ hắn mà đi ra ngoài.

"Này! Chờ ta!"