Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn

Chương 52: Bị nhốt trong chiến tranh (3)




Suy nghĩ một lúc, Tô Hàn học cách làm của hàng xóm, cũng đặt tấm ván trước cửa, “Bên trong có nguồn phóng xạ, thỉnh rời xa.”

Tiếp theo cô khóa kỹ cửa sổ, đi dạo khắp nơi một vòng.

Khiến người ta ngạc nhiên chính là, bụi cây xanh, bồn hoa cũng bị lợi dụng, trồng không ít cây bồ công anh và cây phỉ.

Bồ công anh sau khi được rửa sạch tương đương với rau dại, quả phỉ còn là quả hạch, chẳng những giá trị dinh dưỡng cao, hơn nữa giàu năng lượng.

Mặt Tô Hàn không biểu cảm, đứng thẳng ở trước bồn hoa hồi lâu. Cuối cùng, cô than nhẹ một tiếng, bất đắc dĩ rời đi —— tiếp tục tìm kiếm đồ ăn, ba lô thật sự không đựng nổi! Ít nhất cần xử lý trước một ít, để có thêm chỗ trống.

Tuần tra khắp nơi, xác định nơi cư trú rất an toàn, Tô Hàn trở lại phòng.

Ngồi trên mặt đất, cô sử dụng một bánh xà phòng thơm khôi phục độ sạch sẽ, sau đó nghiêm túc cân nhắc, ăn cái gì trước để mau chóng dọn chỗ.

Đúng lúc này, Du Bảo Văn đã trở lại, vui mừng lớn tiếng tuyên bố, “Tôi đào được vài củ khoai tây! Buổi tối chúng ta có thể cùng ăn.”

Tô Hàn, “……”

Cô gái, tại sao cô có năng lực như thế hả?

Cô không thể nói thẳng, “Không cần, tôi mang theo quá nhiều lương thực.” Cuối cùng chỉ có thể cười, trái lương tâm tỏ vẻ, “Giỏi quá, cơm chiều đã có.”

Du Bảo Văn nghiêm túc hứa hẹn, “Đừng lo lắng, tôi sẽ nỗ lực tìm kiếm đồ ăn để hai ta có thể thuận lợi qua cửa.”

Lại có người muốn nuôi cô…… tâm tình Tô Hàn phiền muộn nói không nên lời. Song chuyện trên người có lượng lớn vật tư là tuyệt đối không thể nói ra, có thành ngữ gọi “Hoài bích có tội”, có mấy từ là “ghét giàu”.

Vì thế cô chỉ có thể hiến dâng kỹ thuật diễn, vui sướng nói, “Để tôi nhóm lửa.”

“Tôi cũng giúp.” Du Bảo Văn hỗ trợ chất đống củi.

Tô Hàn lấy ra bật lửa đốt lửa. Rất nhanh, củi gỗ bốc cháy.

Khoai tây là đồ ăn rất thuận tiện. Chỉ cần hơi nướng một chút, lại rắc ít muối ăn, sẽ trở nên cực kì ngon.

Tô Hàn nướng xong, chia một nửa khoai tây cho Du Bảo Văn.

“Tấm ván gỗ ở cửa là gì thế?” Du Bảo Văn một bên chờ khoai tây hạ nhiệt độ, một bên dò hỏi, “Ban nãy nhìn thấy suýt chút nữa tôi không dám đi vào.”

“Trong lòng bồn chồn đúng không?” Tô Hàn cười tủm tỉm nói, “Tôi muốn hiệu quả thế này. Treo tấm ván gỗ ở cửa, những người khác thấy sẽ tự động tránh đi, do đó chúng ta an toàn.”

Trong lòng Du Bảo Văn thập phần thán phục, biện pháp lẩn tránh nguy hiểm quá thần kỳ!

“Sau khi rời khỏi đây cô có gặp nguy hiểm không?” Tô Hàn dò hỏi.

Du Bảo Văn thờ ơ nói, “Gặp được vài nhóm người đuổi giết, cướp bóc, có điều tôi đều thoát được. Lúc quay về tôi đặc biệt vòng đường xa, hẳn là không bị ai đi theo.”

“Cô tìm được nơi an toàn dự phòng chưa?” Tô Hàn tiếp tục hỏi.

Du Bảo Văn lắc lắc đầu, tâm tình rất trầm trọng, “Chỗ nào cũng có người đang lẩn trốn, tìm kiếm. Mặc dù hiện tại tìm được nơi an toàn dự phòng, chờ tới lúc cần đến, khả năng đã trở nên không an toàn. Cho nên tôi quay về.”

Tô Hàn an ủi nói, “Vậy tùy cơ ứng biến đi!”

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, rất nhanh, màn đêm buông xuống.

Trong bóng đêm, nếu có ánh lửa sáng lên, vậy quá dễ thấy. Vì thế Tô Hàn bình tĩnh tắt đống lửa, khóa kỹ cửa sổ, sau đó dựa tường nghỉ ngơi.

Du Bảo Văn tùy tiện tìm góc nhắm mắt dưỡng thần.

Một đêm không nói chuyện.

Sáng sớm, hai người chia nhau ăn hết khoai tây, Du Bảo Văn tính toán lần nữa ra ngoài tìm kiếm đồ ăn.

Tô Hàn không yên tâm, đi cùng cô.

Một đường thuận lợi. Nhưng mà hai người vừa tới đích, đang định đào khoai tây, một ông cụ chạy như bay lại đây, vạn phần đau lòng quát, “Đây là khoai tây tôi trồng! Tôi! Các người tại sao có thể tùy tiện lấy!”

Ông sốt ruột đến độ muốn dậm chân, biểu cảm đau lòng tuyệt không giống giả bộ. Nhưng ông không dám lớn tiếng ồn ào, bởi vì lo lắng đưa tới những người khác, vì thế chỉ có thể đè nặng tiếng nói rống giận.

Du Bảo Văn, “……”

Tô Hàn, “……”

Thẳng thắn mà nói, khoai tây trồng ở bồn hoa ven đường, là của nhà ai thật sự không nói rõ. Mặt khác đây là trò chơi sinh tồn, vì sống sót, có đôi khi khó tránh khỏi không từ thủ đoạn.

Nhưng người đi tới là ông cụ, Tô Hàn có cảm giác tội lỗi. Hơn nữa thật ra cô không thiếu ăn không thiếu uống, nếu lấy đồ ăn sinh tồn của người ta thì cảm giác phạm tội càng sâu.

 “Chúng tôi không biết đây là có chủ…… Có cái gì muốn đồ vật sao? Coi như trao đổi hảo.” Tô Hàn nhẫn nại tính tình giải thích.

Ông lão vẫn rất tức giận, “Đổi? Các người lấy cái gì đổi?” Trộm lấy khoai tây nhà ông, rõ ràng là hai quỷ nghèo!

“Cái gì cũng được, ít nhất có thể bồi thường ít tổn thất cho ông.” Du Bảo Văn giúp đỡ khuyên. Cô cho rằng đây là tài nguyên của hệ thống, ai biết hóa ra là NPC trồng trọt, giờ phút này tâm trạng hỗn loạn.

Ông lão lẩm bẩm một hồi lâu, cuối cùng cố mà làm nói, “Đồ ăn, nước uống, nhiên liệu, bật lửa, vật dụng hàng ngày, các người có cái gì?”

Tô Hàn vừa định bới ba lô lấy xà phòng thơm, đã thấy Du Bảo Văn tiện tay đưa một nắm bật lửa, “Cái này đủ chưa?”

Ông lão há to miệng, tròng mắt thiếu chút nữa rớt ra.

“Không đủ?” Du Bảo Văn thuận miệng hỏi một câu, ý tứ là, không đủ còn có thể thêm một cái.

Nhưng mà hình như ông lão rất sợ người khác cảm thấy ông có lòng tham không đáy, nhanh chóng gật đầu như đảo tỏi, liên tục nói, “Đủ rồi đủ rồi, muốn ăn các người còn có thể đào tiếp.”

Ông vui mừng phấn khởi cầm bảy, tám cái bật lửa, lấy tốc độ còn nhanh hơn khi chạy tới. Thân thủ nhanh nhẹn, hoàn toàn không giống người già.

Du Bảo Văn lộ ra vẻ mờ mịt, “Tại sao bật lửa còn quý giá hơn đồ ăn? Chẳng lẽ ông ấy cho rằng nó nạm kim cương?”

Trải qua phó bản hoang đảo, Tô Hàn đã nhận ra điều gì, “Đồ ăn có nhiều, cũng cần nấu chín mới có thể ăn. Đánh lửa nghe qua dễ dàng, thực tế thao tác không hề đơn giản. Bọn họ không thể vì giữ lại mồi lửa, dùng củi đốt mãi, đến cùng hao phí nhiều nhiên liệu. Nghĩ như thế, bật lửa đáng giá rất dễ lý giải.”

“Bật lửa đáng giá?” đầu óc Du Bảo Văn liên tục ngây ngốc. Cô luôn cảm thấy thiên phú của mình rất rác rưởi, trăm triệu không nghĩ tới, ở hoàn cảnh riêng biệt nào đó sẽ trở nên rất giỏi.

Cô vừa định nói, trong kho hàng tùy thân còn có hơn trăm cái bật lửa, bình thường không cần sử dụng, giật giật miệng, cô nuốt lại lời định nói. Hay là cô đừng nói, người mang khoản lớn dễ dàng bị người nhớ thương. Tuy nói cô rất yên tâm với nhân phẩm của Tô Hàn, nhưng không cần thiết đi thăm dò, khảo nghiệm.

Nhưng thật ra Tô Hàn nhớ ra một việc khác, “Khó trách rương tiếp viện màu trắng có hai cái bật lửa. Có lẽ ở cái phó bản này, bật lửa là tài nguyên quan trọng, khan hiếm.”

“Thế thật tốt.” Du Bảo Văn tận lực dùng giọng điệu nhẹ bẫng nói chuyện, “Thông qua cái phó bản này hẳn là dễ dàng.”

“Ừm, đào khoai tây đi, dù sao chủ nhân đã cho phép chúng ta cầm.” Tô Hàn chuyển đề tài.

Xem dáng vẻ của ông lão, hình như ông chiếm của hời. Vì thế hai người cũng không khách sáo, cùng nhau dồn sức đào ít khoai tây mang đi.

Trên đường trở về, bất thình lình âm thanh máy móc của hệ thống vang lên, “Ngày thứ 2 ở trò chơi, trước mắt số lượng rương tiếp viện màu trắng 42/50.”

Vừa dứt lời, ba lô Tô Hàn đột nhiên trầm xuống.

Tô Hàn nhấp nhấp môi. Từ cân nặng tăng thêm, hình như là hai phần ăn bánh mì đen và bánh kem chocolate. Đồ vật quá nhiều không kịp ăn, làm sao bây giờ?

Một bên, Du Bảo Văn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, bởi vậy cũng không phát hiện biểu cảm đồng đội nhỏ là lạ.

Trở lại trong nhà trọ, cất khoai tây, Du Bảo Văn hít sâu một hơi, lấy giọng cực kì nghiêm túc nói, “Mặc dù vấn đề đồ ăn tạm thời giải quyết, nhưng nước uống vẫn là phiền toái. Rương tiếp viện màu trắng vô cùng khó tìm, trông cậy vào nước khoáng sống sót không thực tế.”

“Cô có ý tưởng gì?” Tô Hàn hỏi lại.

Du Bảo Văn gằn từng chữ, “Tự mình đào giếng, chính mình đào nước uống.”

Không đợi đồng đội nhỏ vặn hỏi, cô chủ động mở miệng giải thích, “Theo tôi được biết, có một loại giếng đơn sơ, cực kỳ thích hợp tình hình trước mắt. Chẳng phải cỏ dại sau vườn mọc thành cụm à? Tôi hoài nghi dưới nền đất có mạch nước ngầm.”

“Nếu có máy khoan, khoan xuống đất 6—7 mét, nếu vận may tốt không đụng tới nham thạch, sẽ thấy mạch nước ngầm. Hiện tại trong tay ta thiếu hụt công cụ chạy bằng điện, có thể đào bằng sức người. Hai ta cùng nhau ra tay, có lẽ hao phí thời gian một ngày là có thể đào được.”

“Tôi từng xem sách vở có liên quan, nghe nói trong thế giới đại chiến, các thành phố chiến loạn ở Châu Âu có rất nhiều người đào loại giếng này, chống đỡ qua chiến tranh.”

Tô Hàn trầm tư một lúc, dò hỏi, “Vạn nhất vận may không tốt, gặp tầng nham thạch thì sao? Nếu cô nhìn lầm, không có mạch nước ngầm thì sao? Nếu có người tới cửa hạch sách, không thể không rút lui theo chiến lược, không thể mang giếng theo sẽ lãng phí.”

Du Bảo Văn không nhịn được phản bác, “Chẳng lẽ bởi vì có khả năng thất bại, cho nên ngay từ đầu đã từ chối nếm thử? Vạn nhất không ai tìm tới cửa, có đồ ăn có nước, chưa biết chừng có thể nhẹ nhàng vượt qua lần phó bản thứ năm. Tương lai sẽ biến thành dạng gì, chẳng ai biết, duy nhất có thể làm chính là cố gắng thử nghiệm. Một mặt lo lắng tương lai sẽ xảy ra chuyện không tốt mà sống nơm nớp lo sợ, vậy quá thê thảm.”

“Cô nói không sai.” Đột nhiên, Tô Hàn cười, “Tôi và cô có cái nhìn tương đồng. Cho nên tôi muốn nói, thử nghiệm cũng được, nhưng nếu ý tưởng không thể thực hiện được thì kịp thời từ bỏ. Nhiều nhất đào thử hai cái giếng, không được thì nghĩ biện pháp khác.”

“Tôi chỉ tính đào một cái……” Du Bảo Văn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

Tô Hàn bật cười, chỉ là trong lòng khó tránh khỏi nói thầm. Có vẻ cô gái này biết rất nhiều kiến thức sinh tồn, biết xem ở đâu có mạch nước ngầm, tại sao cô không biết uống nước ngầm cũng bẩn, yêu cầu thuốc tẩy trắng tiêu độc? Tri thức không toàn diện!

“Chuẩn bị công cụ đào!” Du Bảo Văn hưng phấn tuyên bố.

Tô Hàn thò qua hỗ trợ.

Chỉ là vận may hai người chẳng ra sao, mới đào xuống 1 mét đã gặp tầng nham thạch, vì thế cuối cùng không đào nổi nữa.

Du Bảo Văn, “……”

Vẻ mặt cô mất mát, hình như đang tiếc nuối ý kiến động trời của bản thân chết non.

Tô Hàn cảm thấy, vận may của hai người thật ra tàm tạm. Nếu đào 5 mét mới tầng nham thạch, không phải càng toi công?

Húng hắng giọng, cô nhắc nhở, “Cô còn nhớ người gánh nước ngẫu nhiên gặp trên đường không? Trong thành phố này nhất định có ao hồ hoặc là con sông, tìm được là trực tiếp có thể múc nước.”

Nhưng mặc kệ là ao hồ hay con sông, lấy được nước cũng cần tiêu độc trước sau đó mới dùng để uống.

“Ừm.” Du Bảo Văn hít sâu, nỗ lực bình phục tâm tình.

Tác giả có lời muốn nói:

Ông lão: Đậu xanh! Có nhiều bật lửa như vậy, đổi thứ gì chẳng được? Tại sao một hai phải vụng trộm ăn? Khó hiểu nổi yêu thích của kẻ có tiền.

**

Tôi từng tra tư liệu, thành phố bị nhốt trong chiến tranh, bật lửa và thuốc tẩy trắng đều là tài nguyên vô cùng quan trọng, vô cùng khan hiếm. Nếu trước tiên cất giữ lượng lớn hàng hóa, có thể dựa vào trao đổi sinh hoạt không tồi. Đương nhiên, tiền đề là bạn không bị cướp.